Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi …

Giới Thiệu

Giới Thiệu – Đặc sản quê hương Việt Nam – Chuyên đặc sản Việt

Quê hương

(Chuyên mục: Quê hương)

Con người ai cũng có những kỷ niệm về quê hương như lời ca “Quê hương là chùm khế ngọt …” trong bài “Quê hương” (Nhạc sỹ Giáp Văn Thạch – Thơ Đỗ Trung Quân), ai xa quê cũng nhớ về quê hương da diết, nhớ món ăn đặc sản hay tiếng nói thân thuộc quê mình, ai chưa xa cũng luôn tự hào “Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi…”. Ngày ấy chúng mình mỗi người nói một tiếng quê hương khi mới gặp nhau ở giảng đường đại học, trò chuyện cùng nhau đôi khi cứ ngỡ bạn mình đang nói tiếng “nước nào ấy” chứ không phải tiếng Việt, vậy mà chúng nó cứ khăng khăng một điều “Tiếng của tao là dễ nghe nhất!”, các bạn có tin điều đó không?

Quê hương

Quê hương là vậy đó, mình thực sự may mắn vì đã được đi thăm nhiều tỉnh bạn, thăm nhiều địa danh thắng cảnh, ăn nhiều món đặc sản quê hương và đã nghe nhiều giọng nói quê hương rất chân tình, chỉ tiếc là quê hương Việt Nam mình nhiều quá, rộng quá, xa quá nên mình chưa biết hết được! Ngày xưa mình rất thích nghe đài, đọc “Mực tím” và “Áo trắng” để làm quen kết bạn phương xa, giờ thì internet đã kết nối mình với mọi người trên mọi vùng miền đất nước, vậy là mình ước mơ có một website nho nhỏ để mọi người có thể nói về quê hương của mình, trao đổi thông tin, nói lên những vui buồn, kinh nghiệm sống để cuộc đời này ý nghĩa hơn. Sau bài viết trên google “Bạn có biết : tại sao mình thua kém người”, nhiều bạn đã email và điện thoại chia sẽ với mình rất nhiều, thế là ý tưởng của website www.tramtrongmot.com ra đời : Nơi mọi người có thể chia sẽ về quê hương, kinh nghiệm sống, kinh nghiệm học tập và làm việc, nơi những người đồng cảm gặp nhau, nơi ý tưởng kinh doanh gặp nhà đầu tư chẳng hạn, …

Quê hương

Một lần mình tâm sự với mấy người bạn : “Nếu có HỘI NHỮNG NGƯỜI SINH VIÊN THẤT NGHIỆP thì Việt Nam mình sẽ không còn sinh viên ra trường thất nghiệp nữa!”, các bạn mình tròn xoe mắt : “Có ai nhận mình là sinh viên thất nghiệp đâu mà tham gia, rồi ai sẽ dám nhận mình là chủ tịch cái hội nghe nản đó!”. Sự thật hiện nay chúng ta đang lãng phí một lượng lớn nhân sự có tri thức và hoài bão, thử nghĩ 100 sinh viên thất nghiệp nếu cùng mạnh dạn kết hội, cùng suy nghĩ và đưa ra ý tưởng khả thi rồi cùng bắt tay nhau “làm cái gì đó có ích” thì đâu còn ai phải thất nghiệp nữa, đúng không các bạn? Trong bài viết “Học ngành gì dễ xin việc làm?” của mình trước đây có đoạn : “…, Có một nghịch lý vẫn thường xảy ra như thế này : Sau 10 năm kể từ khi tốt nghiệp đại học, những sinh viên “ngồi bàn đầu” học giỏi và nhiều bằng cấp phần lớn vẫn ít thành công hơn những người “ngồi bàn cuối”, vì rằng học giỏi nhiều bằng thì lúc nào cũng tự tin để đi xin việc (làm thuê), trong số đó rất ít người thành công thực sự, còn phần lớn đang tạm ổn với mức lương đủ sống và luôn mơ ước “nhà lầu, xe hơi” đến cuối đời. Ngược lại những người bị nhà tuyển dụng “chê” thì họ phải tự bươn chải, mày mò tìm kế sinh nhai và cuối cùng thì những người có nghị lực luôn tự tìm ra một hướng đi phù hợp cho mình (làm chủ) và thành công. Vì vậy cần nhận thức được giá trị gia tăng của sức lao động, một người (khi ta làm thuê) thì không thể làm hơn nhiều người (khi ta làm chủ), người làm thuê có làm mới có lương, tạo ra 3 đồng mới hưởng được 1 đồng, còn người làm chủ khi nằm ngủ thì tiền vẫn “đẻ” (với người chủ cơ sở sản xuất thì khi nghỉ có thể công nhân vẫn tạo ra sản phẩm, với người nông dân thì khi ngủ con gà, con heo vẫn lớn),…”
Quê hương
Nước ta không còn “rừng vàng, biển bạc” như trong sách giáo khoa các bạn học, nhưng nếu các bạn biết nỗ lực thì những mảnh đất hoang khô cằn, đồng ruộng, sông suối sẽ trở thành “rừng vàng, biển bạc” thực sự các bạn nhé! Hãy biết ước mơ “Cái gì thế giới làm được thì mình cũng có thể làm được! Cái gì thế giới chưa làm được nếu mình làm được thì …” Các bạn trả lời được chứ?

Quê hương

TRĂM TRONG MỘT là vậy đó các bạn! Một chiếc xe buýt chỉ chở một vài người thì quá lãng phí, một người sở hữu một vài ngôi nhà rồi thuê người trông giữ thì quá bất công, một người có khả năng mà không làm gì có ích gọi là … “bất tài”, một người đang có mười triệu đồng nhàn rỗi mà không dám đầu tư sản xuất kinh doanh gì cả gọi là … “bất phú”, một trăm người này hợp tác với nhau là có một CÔNG TY TỶ PHÚ rồi đó các bạn! Vấn đề là các bạn có tin tưởng và đoàn kết hay không? Ai sẽ làm chủ công ty tỷ phú này? Nếu cả 100 người đều làm chủ thì có khó không? Câu trả lời xin dành cho các bạn, chào thân ái!

Nguyễn Thanh Bình
Admin TTM

Giới Thiệu
2.56 (51.11%) 9 votes