Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi …

Đặc sản Hà Nội

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương – Đặc sản Hà Nội

(Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Hà Nội có 1 thị xã, 10 quận và 18 huyện, bao gồm:

+ Thị xã Sơn Tây

+ Quận Ba Đình, quận Cầu Giấy, quận Đống Đa, quận Hà Đông, quận Hai Bà Trưng, quận Hoàn Kiếm, quận Hoàng Mai, quận Long Biên, quận Tây Hồ và quận Thanh Xuân.

+ Huyện Ba Vì, huyện Chương Mỹ, huyện Đan Phượng, huyện Đông Anh, huyện Gia Lâm, huyện Hoài Đức, huyện Mê Linh, huyện Mỹ Đức, huyện Phú Xuyên, huyện Phúc Thọ, huyện Quốc Oai, huyện Sóc Sơn, huyện Thạch Thất, huyện Thanh Oai, huyện Thanh Trì, huyện Thường Tín, huyện Từ Liêm và huyện Ứng Hòa.

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương Hà Nội:

Đặc sản Hà Nội 3

(Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Đậu phụ làng Mơ: Món ăn bình dị tưởng chừng rất giản đơn ấy nhưng lại có một lịch sử hình thành rất lâu đời. Vốn là một món ăn xuất xứ từ làng Mơ – Mai Động, Hà Nội, được lưu truyền từ thời Hai Bà Trưng cho đến tận ngày nay. Không ai có thể nghĩ để có được món ăn bình dị ấy, người làm nghề đã phải thực hiện một quá trình chế biến công phu và kỹ càng mới có được những bìa đậu ngọt mát. Và với người Hà Nội, đã có vô vàn món ngon được biến tấu từ bìa đậu Mơ đơn giản ấy. Người ta có thể ăn nóng ngay khi mới ra khuôn, hay rán vàng lên, chấm mắm tôm ăn với cơm hoặc bún, nhất là món bún đậu mắm tôm với rau kinh giới là món ăn rẻ, ngon và hấp dẫn rất nhiều người. Ngoài ra người Hà Nội còn sáng tạo ra món đậu nướng, từng bìa đậu nướng xém, thơm lừng và nóng hổi là món ăn ưa thích của nhiều người trong mùa đông lạnh giá. Dân dã, bình dị thế thôi nhưng món đậu phụ làng Mơ đã đi vào ký ức của biết bao người dân Hà Nội. (Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Chả cá Lã Vọng: Đây là một trong những món ăn đặc biệt chỉ có ở Hà Nội, mặc dù đã xuất hiện ở nhiều địa phương khác nhưng chỉ ở Hà Nội người ta mới được thưởng thức đúng vị, đúng kiểu nhất và trong một không gian đúng chất. Thoạt nhìn thì rất bình thường, nhưng cách làm thì không hề đơn giản mới có thể mang lại cho thực khách một món ăn tinh tế đến vậy. Ban đầu thịt cá sẽ được lọc kỹ và ướp với gia vị, từng miếng cá vàng ươm thấm đều sẽ được nướng trên than hoa để giữ được vị ngọt và tăng vị thơm. Sau đó được đưa lên chảo mỡ rán cho vàng đều và dọn ra ăn kèm các loại rau như thì là, hành hoa, húng láng rau mùi, bún cùng một bát mắm tôm vắt thêm ít chanh và vài giọt cà cuống. Trải qua bao nhiêu thăng trầm, Chả cá Lã Vọng vẫn là một món ngon Hà Nội được nhiều người yêu thích và là một phần không thể thiếu trong văn hóa ẩm thực độc đáo của Hà Nội. (Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Đặc sản Hà Nội 2

(Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Phở Hà Nội: Phở là món ăn cực kỳ phổ biến ở Hà Nội. Phở ngon phải là phở có “nước dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh ớt với hành tây đủ cả”, “rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một ít cà cuống, thoảng nhẹ như một nghi ngờ”. Vào thời những năm 1940, phở đã rất phổ biến ở Hà Nội: “Đó là thứ quà ăn suốt ngày của tất cả các hạng người, nhất là công chức và thợ thuyền. Người ta ăn phở sáng, ăn phở trưa và ăn phở tối….”. Lời bình của Thạch Lam có lẽ đã vẽ ra được một bức tranh bao quát những nét ngon, nét hấp dẫn của món phở Hà Nội và cả sự ưu ái của mọi người dành cho món ăn nổi tiếng này. Phở chắc chắn không chỉ đơn thuần là một món ăn mà còn là một đại diện đặc sắc cho hương vị ẩm thực của Việt Nam. Phở Hà Nội có cái ngọt chân chất của xương bò, cái thơm của thịt vừa chín đến độ để vẫn dẻo mà lại không dai. Màu nước phở trong, bánh phở mỏng và mềm. Chỉ nhìn bát phở thôi cũng đủ thấy cái chất sành điệu, kỹ càng trong ăn uống của người Hà Nội. Một nhúm bánh phở đã chần qua nước nóng mềm mại dàn đều trong bát, bên trên là những lát thịt thái mỏng như lụa điểm mấy ngọn hành hoa xanh nõn, mấy cọng rau thơm xinh xắn, mấy nhát gừng màu vàng chanh thái mướt như tơ, lại thêm mấy lát ớt thái mỏng vừa đỏ sậm vừa màu hoa hiên. Tất cả màu sắc đó như một bức họa tập thể hơi bạo màu nhưng đẹp mắt cứ dậy lên hương vị, quyện với hơi nước phở bỏng rẫy, bốc lên nghi ngút, đánh thức tất thảy khả năng vị giác, khứu giác của người ăn, khiến ta có cảm giác đang được hưởng cái tinh tế của đất trời và con người hợp lại. Chỉ húp một tý nước thôi đã thấy tỉnh người. Thịt thì mềm, bánh thì dẻo, thỉnh thoảng lại thấy cái cay dịu của gừng, cái cay nồng của ớt, cái thơm nhè nhẹ của rau thơm, cái thơm của thịt bò tươi mềm. Tất cả cứ ngọt lừ đi, ngọt một cách hiền lành, êm nhẹ mà chân thật, tuyệt kỹ hài hoà. Phở Hà Nội là như thế, đó là cái ngon của tất thảy những chất liệu đời thường Việt Nam nhưng đã được bàn tay tài hoa của người Hà Nội làm thành tác phẩm! (Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Bánh tôm Hồ Tây: Ai đã từng đến Hà Nội chắc sẽ háo hức được một lần tìm đến bánh tôm nóng Tây Hồ, để có dịp thưởng thức thứ đặc sản có một không hai của đất này. Chỉ cần một lần thế thôi cũng đã thành ấn tượng. Bởi một lẽ ăn bánh tôm Hồ Tây đâu chỉ phải là ăn để mà ăn mà còn để ngắm trời, ngắm đất, ngắm người, ngắm cảnh. Thưởng thức bánh tôm trong khung cảnh hoàng hôn mùa hạ thì thật tuyệt. Này nhé, con tôm nước ngọt Hồ Tây vừa chín tới phổng phao màu hồng lựu nằm trên mặt chiếc bánh vàng ươm, nhai cứ giòn tan như miếng bánh đa vừa nướng. Vị tôm ngọt mà thơm cộng với cái giòn và ngậy của bánh, chấm với nước mắm giấm chua cay, phảng phất hương cà cuống ruộng đồng ven đô cho ta cái cảm giác ngọt tê dịu dàng nơi đầu lưỡi. Cứ thế nhai tan một miếng, nhấp một hơi bia lạnh, hít thở qua hơi gió thoảng qua đượm mùi mỡ béo ngậy, thơm từ lò bếp lọt ra mà thả lòng mình thanh thản tận hưởng bánh và gió hồ mát rời rợi, để rồi lục tìm trong trí nhớ thấp thoáng đâu đó câu chuyện huyền tích Trâu Vàng lạc mẹ đã đầm mình làm nên sóng nước Hồ Tây hôm nay. Bánh tôm Hồ Tây đã từ lâu đi vào tuổi học trò. Mấy ai đi học trường Bảo Hộ xưa (nay là trường Chu Văn An) lại không biết mùi bánh tôm nóng trước cổng trường. Bây giờ không còn bà hàng bánh tôm trước cổng trường nữa mà đã có một nhà hàng bánh tôm đồ sộ sang trọng. Thời đại công nghiệp đã xoá nhòa hình ảnh người chao bột, rán bánh để cho người ăn “bâu” quanh, “gạ” chuyện và chờ “chộp” lấy cái bánh đầu tiên vừa chín tới cho mình. Cái thú ngồi xem người rán bánh bây giờ chỉ còn là hoài niệm. Người dân Hà Nội cũng đã dần quen với ngồi bàn cao, ghế tựa, uống bia, ăn bánh cắt sẵn từ trong lò. Cái khẩu vị của người ăn bánh tôm xưa bây giờ đã bị đánh rơi ở đâu, từ lúc nào, nhưng cũng chẳng mấy ai bận tâm tìm lại. Có lẽ với người Hà Nội biết ăn và sành ăn thì hình thức bán hàng chỉ là thứ yếu, mà cái quan trọng là bánh tôm Hồ Tây vẫn giữ được nguyên vẹn hương vị cổ truyền của nó, để cho bất cứ ai muốn thưởng thức cũng phải bất ngờ cảm nhận được mùi vị ngon lành của bánh tôm rất nóng, rất giòn, rất thơm ngậy với thứ nước chấm pha có nghề với đủ vị mặn, ngọt, chua, cay. (Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Đặc sản Hà Nội 1

(Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Bún thang: Bún thang theo nghĩa Hán – Nôm tức món canh bún, nói như vậy để ta thấy rằng nước dùng là phần quan trọng cốt yếu của món ăn. Bún Thang ở đây còn được hiểu như 1 thang thuốc bổ, bởi chỉ cần 1 bát bún cũng có thể làm xua đi cái mệt mỏi trong người. Bún thang là món cầu kỳ, kỹ càng, công phu, chỉ có mặt trong những tiệc quan trọng, trở thành những món ngon riêng của người Hà Nội và Việt Nam. Người Tràng An cho rằng ăn còn là thưởng thức, là sự hòa hợp của ngũ giác, là đánh thức cảm quan và tâm hồn. Cũng bởi thế, Bún Thang – một món bún mang âm hưởng của ngũ sắc là món ăn được yêu thích của người Hà Nội. Có biết bao loại bún, bún chả, bún bung, bún cá, bún mọc, bún ngan, bún đậu, nhưng bún thang là món ăn tinh tế và chế biến cầu kỳ bậc nhất được người Hà Thành xưa sáng tạo. Nồi nước dùng được chế biến công phu, ninh kỹ bằng xương gà, xương lợn, tôm he hoặc sá sùng. Không những thế còn phải hớt bọt liên tục để tạo độ trong nhằm giữ độ ngọt và chất đạm tự nhiên cho nồi nước dùng. Nước dùng ở đây không phải chỉ là nước luộc gà thuần túy, mà điểm cốt yếu nhất, ấy chính là vị ngọt và thơm của tôm. Người ta dùng tôm khô thượng hạng để làm nên 1 nồi nước dùng sôi sùng sục, ngọt thanh và đậm đà. Vị nước dùng mà không có mùi tôm he thì coi như cũng mất hẳn vị ngon. Ngoài ra người ta có thể sử dụng sá sùng, 1 loại đỉa biển để tạo nên hương vị tuyệt vời. Cũng nhờ vậy mà làm nên được cái tinh túy thanh thoát toát lên từ món Bún Thang, vừa thanh, vừa ngọt lại vừa đầy đủ dưỡng chất. Ấy mới chỉ là phần vị giác, bún Thang còn là một sản phẩm tinh túy của thị giác. Bát bún thang phải được trình bày đẹp mắt, là hình ảnh của âm dương ngũ hành hòa hợp. Bát bún thang phải được chan nước dùng thật sôi, khói bốc lên làm các nguyên liệu nở ra, tựa như những bông hoa e ấp bung mình vỡ òa trong sung sướng. Mùi thơm của nước dùng thoang thoảng nhẹ nhàng, vừa thanh tao vừa hấp dẫn. Màu sắc hài hòa kích thích dịch vị của thực khách cùng cảm giác mãn nhãn và hài lòng. Cái tinh tế khi thưởng thức Bún Thang là ở chỗ đó. (Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Bún chả Hà Nội: Tưởng rằng những chả cá, phở bò, bún thang hay đặc sản thú rừng mới cần đến chuyên gia nấu nướng. Bún chả nhà ai chẳng tự làm được. Nó là món ngon duy nhất thời bao cấp tem phiếu quen thuộc với mọi gia đình. Hình như chỉ có món ấy làm ở nhà cũng không kém gì ngoài quán. Nhưng chính vì thế nó trở thành món ăn quá đỗi bình thường. Mời ai cũng ngại. Đã qua rồi cái thời lõng thõng quang gánh đầu phố bún chả bán rong. Thời mà cái vỉa hè còn đúng như tên gọi. Bây giờ bún chả bán trong các nhà hàng chuyên nghiệp danh tiếng. Chẳng phải danh gì cao siêu lắm nhưng cũng thật khó lòng bước chân vào những hàng bún chả vô danh. Nó cứ phải là Hàng Mành, Phố Huế, Nguyễn Khuyến, Mai Hắc Đế. Những hàng này đầy đủ chả miếng, chả băm và nem cua bể. Như tuân theo một thực đơn bí ẩn nào đó của ngành công nghiệp bún chả. Dĩ nhiên thế. Hơn nữa, nước chấm pha vừa vặn mặn ngọt, chua cay. Dưa góp đu đủ xanh giòn tinh và ớt đỏ thái vào. Giữ được công thức pha nước chấm cũng chính là giữ được linh hồn của thương hiệu. Danh tiếng là vậy! Thêm nữa thì Hàng Than, Hàng Khoai, Ngõ Chợ Đồng Xuân bình dân hơn. Người ta không dùng vỉ nướng mà kẹp thịt vào que tre gợi chút ngày xưa nhung nhớ. Than hoa quạt tay trên những chiếc lò đất nung ngấm mỡ và muội than đen sì. Tàn lửa và khói thơm thay cho lời mời chào thực khách. Phải thứ bún chả đầu gánh này thì mới thuyết phục được em cất bước. Nhà hàng inh ỏi mãi chán rồi. Nem cua bể độn nhiều thịt ghẹ “thương binh” cũng nhạt miệng đi khá nhiều. Bún chả bình dân cũng có cách giữ đều đặn lượng khách của mình. Không gì tốt hơn là cách thức chế biến và những thao tác bằng công cụ cổ truyền. Nhìn bàn tay cô bán bún trắng ngần đeo ba chiếc nhẫn vàng ta hai chỉ đỏ rực nhẹ nhàng tuốt kẹp tre thịt nướng mỡ sôi ti tỉ vào bát nước chấm đầy đặn những sắc màu hoa trái thật khó cầm lòng. Món ăn đấy mà điệu múa dịu dàng cũng đấy. Tần tảo đấy nhưng cũng nhắc cho ta biết họ không phải hạng dân nghèo. Rổ rau xà lách xanh ngắt chen lẫn tía tô và kinh giới. Loi thoi thêm mấy sợi rau mùi. Ngại ngần đến mấy thức ăn đường phố thì cũng đủ can đảm làm vài gắp rau sống cho cân bằng với mỡ màng chả nướng. (Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Cốm Vòng Hà Nội: Câu hát trong bài “Mùa thu Hà Nội” của cố Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã rất thân quen với những người yêu Hà Nội. Một Hà Nội mùa thu với những nếp nhà thâm trầm, với hương hoa sữa ngọt ngào, và không thể thiếu đó là hương cốm Vòng. Nằm ở phía Tây thành phố, cách Hà Nội 7km, làng Vòng thuộc xã Dịch Vọng, Từ Liêm, nay là quận Cầu Giấy, từ bao đời nay đã nức tiếng với nghề làm cốm. Cái tên cốm Vòng đã trở thành tên gọi rất riêng cho một món quà của Hà Nội khi tiết trời sang thu. Nói đến cốm Vòng phải là thứ cốm dẹt, màu xanh non làm từ nếp cái hoa vàng vừa qua kỳ đổ sữa. Nghề làm cốm cũng lắm công phu. Khi cây lúa hoe hoe vàng, chỉ mười ngày nữa là gặt rộ là lúc người làng Vòng đi chọn ngắt từng bông dài, hạt mẩy về chế biến. Muốn cốm ngon thì phải cắt lúa đúng lúc. Lúa già hạt cốm không còn xanh, cứng và gãy nát. Lúa non quá, hạt cốm bết vào vỏ trấu, nhão mất ngon. Thường lúa gặt hôm nào đem rang và giã cốm hôm đó. Nghề làm cốm vất vả nhất là công đoạn rang lúa. Rang lúa sao cho vừa lửa, hạt cốm chín tới, không giòn mà tróc trấu. Giã cốm bằng loại cối riêng, nhịp chày nhẹ và đều, sao cho cốm mịn và dẻo. Mang trong mình hương vị riêng của Hà Nội, để thưởng thức cốm Vòng cũng phải thật tinh tế. Cốm được gói vào lá sen già ấp ủ hương hoa sen tinh khiết hoặc lá khoai ráy xanh non, bóng nõn mỡ màng, và buộc bằng những sợi rơm vàng óng.* Để ăn cốm người ta không dùng bát mà phải bốc từng dúm cốm nho nhỏ đựng trong lá sen, nhai cốm phải thật chậm rãi để cảm nhận vị ngọt thơm thoang thoảng của lúa nếp non và hương sen ngan ngát. Người ta cũng có thể ăn cốm với chuối trứng cuốc, một loại chuối chín vàng đậm đà chỉ có trong mùa thu, tuy vậy, cách ăn này sẽ làm mất đi phần nào mùi hương nhẹ nhàng và tao nhã của cốm Vòng. Cốm Vòng là vậy, Hà Nội là vậy, không chỉ làng Vòng Hà Nội mới có cốm, nhưng không nơi nào có thể tạo ra được hương vị cốm thanh cao, dịu dàng như nơi đây. Cốm Vòng, một nét văn hoá của Hà Nôị ngàn năm văn hiến. (Chuyên mục: Đặc sản Hà Nội)

Sấu Hà Nội: Khoảng đầu tháng 6, đi tới bất kỳ khu chợ Hà Nội nào bạn cũng có thể bắt gặp bóng dáng những quả sấu thân thuộc, tròn căng và xanh bóng trên mẹt hàng. Từ xưa, loại quả này đã nổi tiếng bởi nhiều công dụng nên được sử dụng làm nước giải khát, ô mai và thuốc bổ. Do có vị chua mát nên sấu được “ưu ái” trong việc chế biến ra nhiều món ăn, khi thì dùng để nấu canh chua thịt nạc, canh sườn; khi thì dùng để nấu canh cá, canh hến hoặc hấp dẫn hơn là món vịt om sấu ngon trứ danh. Mùa hè oi bức, chỉ cần nghĩ tới cốc nước sấu mát lạnh hay giản dị là bát canh rau muống dầm vài quả sấu con con đã đủ khiến nhiều người mãn nguyện. Sấu là loại cây đặc trưng của ẩm thực miền Bắc nhưng dường như chỉ có ở Hà Nội và những đầu bếp tài hoa nơi đây mới chế biến ra nhiều món ngon độc đáo và ngon miệng đến thế. Cũng bởi thế, hầu như bất kỳ du khách nào tới thủ đô cũng muốn mang về làm quà một số đặc sản làm từ sấu Hà Nội.

+ Sấu non : Ngay từ khi còn chưa chín đủ độ, những quả sấu non (hay còn gọi là sấu bao tử) đã có thể chế biến được nhiều món ngon. Sấu khi non có lớp thịt mềm, ăn được cả hạt, chua dìu dịu do chưa đủ độ. Sấu bao tử chỉ bé bằng hòn bi ve, màu xanh nhạt, thường được làm ô mai sấu bao tử và sấu bao tử ngâm nước mắm ớt. Đây đều là những món khoái khẩu của nhiều cô nàng.

+ Sấu ngâm gừng : Phổ biến nhất và có lẽ cũng là hấp dẫn nhất chính là sấu ngâm gừng. Từng quả sấu giòn ngon, thấm đều vị chua chua ngọt ngọt, quyện mới vị gừng cay nồng như tan nơi đầu lưỡi. Ngay cả giữa mùa đông, chỉ cần nghĩ tới thôi cũng đã khiến nhiều người thèm ứa nước miếng. Cách làm sấu ngâm gừng cũng khá đơn giản. Sấu cạo vỏ, rửa sạch, ngâm qua với muối để có vị giòn rồi ngâm vào nước sôi để nguội tầm 5-10 phút. Sau đó, để sấu vào nồi, cứ một lớp quả lại rải một lớp đường hoa mai, lần lượt cho tới khi hết sấu và đường; ngâm tầm 10h thì vớt ra. Bỏ sấu ra khỏi nồi, tiếp tục đun sôi hỗn hợp nước đường với gừng xắt sợi. Chờ phần nước siro đường sấu này nguội thì múc từ từ vào hũ quả sấu khi nãy; để tầm 2 ngày là dùng được. Và thế là cốc nước sấu thơm ngọt, mát bổ quen thuộc cũng được ra đời. Sấu có độ giòn, vị chua ngọt, mùi thơm mát, màu ngả vàng đẹp mắt là đạt yêu cầu. Cách làm này sẽ khiến sấu thơm và không bị đóng váng khi để lâu.

+ Ô mai sấu : Một món ăn nữa cũng là sự kết hợp của sấu và gừng là ô mai sấu xào gừng. Sở dĩ hai thành phần này lại đi với nhau “như hình với bóng” bởi gừng có tác dụng làm nóng, sẽ “chế ngự” được tính mát vốn có của quả sấu, giúp người ăn không bị đau bụng khi thưởng thức. Món ăn này cũng có cách làm tương tự nhưng sau khi ngâm sấu, gừng và đường cho tan thì đổ vào nồi, đun nhỏ lửa cho tới khi phần nước đường keo lại, sấu chuyển sang màu nâu óng hổ phách. Giữa vô vàn loại ô mai đủ mùi vị phong phú nhưng đã nhắc tới đặc sản Hà Nội là nhắc tới ô mai sấu gừng này. Sấu phải là những quả có vỏ giòn chắc, tươi ngon, nhỏ vừa miệng, mùi vị ngọt nhẹ quyện với cái cay nóng ấm bụng của gừng. Khi bỏ vào miệng một viên ô mai, người ăn không chỉ cảm nhận được đầy đủ mùi vị thơm ngọt mà còn gợi nhắc cho người đi xa Hà Nội những kỷ niệm ấu thơ. Ngoài cách chế biến “kinh điển” này, người ta còn nghĩ ra nhiều loại ô mai khác hút khách không kém như sấu cay, sấu cam thảo, sấu dầm…

+ Sấu dầm : Khi sấu chín, nhiều bạn trẻ có thói quen ăn sống, chấm cùng muối ớt cho thỏa nỗi chờ đợi, nhớ mong từ mùa trước. Lúc này quả sấu cho vị chua nhẹ, phảng phất chút ngòn ngọt. Hình ảnh từng khoanh sấu được cắt xoắn tròn, vàng nhạt bên cạnh đĩa muối ớt chắn hẳn sẽ khiến nhiều người không thể cầm lòng khi nhớ tới. Nếu không ăn được chua, bạn có một sự lựa chọn khác là sấu dầm muối ớt với đường. Cách làm này khiến sấu bớt chua, có vị ngọt nhẹ, cay cay thơm thơm, hấp dẫn vô cùng. Món sấu ngâm nước mắm ớt lại có vị cay mặn, kích thích vị giác. Cách chế biến cũng khá đơn giản. Đầu tiên, đổ nước mắm nguyên chất vào sấu, sau đó, cho thêm ít ớt chỉ thiên. Sau 3 ngày có thể ăn được. Sấu sẽ thôi vị chua làm nước mắm nhạt bớt, thứ nước này dùng để chấm rau muống hoặc cho vào nấu canh, còn quả sấu đậm đà có thể ăn thay cà khi dùng cơm. Ngoài việc được dùng làm món ăn, sấu còn được dùng làm thuốc chữa bệnh như trị ho, tiêu đờm, giải nhiệt, chữa nhiệt miệng, ngứa cổ, đau họng, nôn do thai nghén, say rượu, nổi mẩn, sưng, lở ngứa…

Ngoài ra Hà Nội còn nổi tiếng với các loại đặc sản như: Kem Tràng Tiền, chè lam thạch Xá, bánh cuốn Thanh Trì, bánh đúc Hà Nội, nem chua nướng, bánh tẻ Phú Nhi, đậu mơ, bánh giò,…

Đặc sản và phong cảnh là hai trong những yếu tố quan trọng nhất khiến con người đam mê du lịch, thích khám phá và chinh phục. Ai xa quê cũng nhớ về quê hương da diết, nhớ món ăn đặc sản hay tiếng nói thân thuộc quê mình, thiết nghĩ đặc sản các vùng miền cần phải được giới thiệu rộng rãi với mọi người nhiều hơn, đặc biệt với du khách nước ngoài khi đến du lịch Việt Nam. Do đó mình thực sự mong muốn một “Siêu Thị Đặc Sản TRĂM TRONG MỘT” – Nơi để mọi người ai có đặc sản quê ngon nhất, sạch nhất và giá tốt nhất để trao đổi cùng nhau.

Chúc mọi người vui, khỏe và đam mê khám phá hết những đặc sản của quê hương Việt Nam.

làm hồ cá koi
làm hồ cá koi lọc hồ cá koi thiết kế hồ cá koi thiết kế bể cá koi thiết kế thi công hồ cá koi lọc bể cá koi thiết kế hồ bơi sinh thái làm bể cá koi
lọc hồ cá koi

Ý Kiến Của Bạn



Có thể bạn thích bài viết:close