Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi …

Đặc sản Nam Định

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương – Đặc sản Nam Định

(Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Nam Định có 1 thành phố và 9 huyện, bao gồm:

+ Thành phố Nam Định

+ Huyện Giao Thủy, huyện Hải Hậu, huyện Mỹ Lộc, huyện Nam Trực, huyện Nghĩa Hưng, huyện Trực Ninh, huyện Vụ Bản, huyện Xuân Trường và huyện Ý Yên.

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương Nam Định:

Đặc sản Nam Định 2

(Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Nem nắm Giao Thủy: Về Nam Định với “Thơ Xương, chuối Ngự”, bạn không thể không nhớ đến món nem nắm Giao Thủy. Cái tên cũng tựa như cách làm, phải nắm hỗn hợp thành khối tròn, thật chặt và cách ăn cũng là nắm từng miếng nhỏ với các loại rau ghém sao cho vừa miệng. Để có nắm nem ngon, nguyên liệu bì lợn phải được tuyển chọn từ những con lợn khỏe, miếng bì phải làm sạch lông và dính chút mỡ, thường chọn miếng bì ở phần đầu vừa không dày, lại không nhiều mỡ, sẽ không ngán và nắm nem không bị ướt nhão. Bì lợn làm nem được thái thủ công bằng tay. Thịt lợn phải được lấy từ lò mổ khi miếng thịt còn nóng hổi và không được đặt xuống đất, không được rửa nước lạnh để thịt ngon và dẻo hơn. Luộc bì rồi thái tay thành những sợi nhỏ, thịt lợn nạc luộc tái sau đó cũng thái bản mỏng, thịt tái sẽ giúp cho nem có vị ngọt và bùi hơn. Điều làm nên mùi thơm của nem nắm Giao Thủy chính là thính, phải làm từ gạo tám Nam Định mới dậy mùi. Gạo ngâm trong nước qua một đêm rồi để ráo nước, đem rang lên rồi xay thành bột, có màu vàng ngà ngà, thơm phức, vị ngậy. Thính sau đó được trộn đều với bì lợn và thịt lợn đã sơ chế ở trên. Từng hạt thính nhỏ li ti quyện chặt lấy từng sợi bì, đảo đều tay nghe xào xạo vui tai, rồi nắm chặt. “Bạn đường” không thể tách rời của nem nắm Giao Thủy là nước mắm Sa Châu (xã Giao Châu, huyện Giao Thủy), thứ nước chấm được làm theo cách cổ truyền cũng rất nổi tiếng. Làm nước mắm này hơi kỳ công một chút, đó là cá được nấu chín tự nhiên, không qua tẩm ướp, sau chừng 6 tháng mới mang ra vắt lấy nước mắm nguyên chất. Sau đó, mắm lại được phơi nắng nóng rồi cho vào vại sành chôn xuống đất thêm 6 tháng nữa. Vậy là phải mất một năm, nước mắm Sa Châu mới được mang ra để ăn với nem nắm. Để thưởng thức món nem nắm Giao Thủy, bạn chỉ cần cuốn nem nắm vào lá sung, thêm ít rau thơm rồi nhón qua bát nước mắm Sa Châu là xong. Vị béo béo ngầy ngậy nhưng không ngán cùng với đắng chát nhẹ của đinh lăng sẽ làm bạn nhớ mãi. Bởi thế, người xưa đã có câu: “Tay cầm bầu rượu nắm nem/ Mải vui quên hết lời em dặn gì!”. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Cá nướng úp chậu: Món cá nướng này là một đặc sản “hiếm có, khó tìm”, nếu có người thân quen, bạn nên đặt trước, nếu không sẽ chẳng bao giờ được nếm thử. Nếu có dịp ghé qua xã Phương Định, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định những ngày đầu xuân, vào bất cứ gia đình nào, bên cạnh những món ăn truyền thống, bạn sẽ được chủ nhà mời một món cá nướng rất đặc biệt, ăn xong bạn còn muốn… xin về. Đó là món cá nướng úp chậu với phần da cá vàng ươm, giòn dai như mực nướng, phần thịt chắc nịch, thơm phức. Món cá chỉ cần bảo quản trong ngăn lạnh hoặc treo gác bếp có thể để được cả tuần. Khi ăn, chỉ cần nướng qua than hoa dăm mười phút là có thể nhậu hết vài cút rượu. Không biết món cá này xuất hiện từ bao giờ nhưng theo nhiều người dân trong xã Phương Định, cứ khoảng 25 Tết, nhà nhà lại nô nức đi đánh cá, mua cá để làm món cá nướng có một không hai này. Loại cá để nướng thường dùng để nướng là cá trắm cỏ (từ 2 đến 5 cân), cá chép (từ 1-1,5 cân).  Cá chép chỉ cần mổ bụng, rửa sạch, còn các loại cá to, chủ nhà thường phải cắt làm 2 hoặc 3 khúc. Sau đó, thâm ướp gia vị, hành, sả, thì là, gừng… để ngấm khoảng 30 phút. Tiếp đó, những chú cá tươi roi rói sẽ được “nhốt” vào một chiếc… chậu nhôm chuyên dụng, xung quanh xếp gạch và lót một lớp rơm, lá chuối bên dưới. Khi đã kiểm tra chậu úp cá chắc chắn, đầu bếp bắt đầu trải rơm đốt xung quanh thành chậu, phía trên chậu liên tục trong 30 phút. Rồi phủ kín chậu bằng một lớp trấu dày, tiếp tục đốt rơm và trấu lẫn lộn trong vòng… 5 tiếng. Món cá nướng này “ăn đứt” các loại “mầm đá” của Trạng Quỳnh xa xưa, vì đó mới chỉ đi được nửa thời gian để cho ra sản phẩm. Đầu bếp gạt hết lớp trấu và rơm trên chậu, nhẹ nhàng dùng kẹp tre mở chậu để lật cá. Bây giờ, một mặt cá đã chín vàng, khô, mùi thơm ngào ngạt. Cẩn thận lật mặt sau của cá, đầu bếp lại tiếp tục “chiến đấu” với rơm, trấu thêm khoảng 5 tiếng nữa thì món cá nướng úp chậu mới hoàn thành. Món cá này giờ trở thành đặc sản của người xã Phương Định, là một món ăn mời khách và món quà biếu dân dã nhưng cũng rất lạ và độc đáo. Nếu có dịp du xuân trên miền đất của các vị vua Trần dịp đầu xuân, bạn nhớ ghé qua đây (cách thành phố Nam Định khoảng 30 km) để thưởng thức món cá đặc biệt này. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Đặc sản Nam Định 1

(Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Bánh gai Bà Thi: Có người cho rằng, Bánh Gai Hải Dương cũng nổi tiếng không kém, nhưng Bánh Gai Bà Thi Nam Định vẫn giữ được hương vị riêng truyền thống. Lá gai có nhiều nơi trồng, nhưng lá gai ít chát có độ ngậy và thơm hơn cả là lá gai Trực Ninh, Xuân Trường. Bột gạo nếp xay mịn trộn với lá gai giã nhỏ, nhân làm bằng đỗ xanh đồ trộn với đường trắng, điểm thêm vài hạt mứt sen, một ít cùi dừa nạo nhỏ, vài ba miếng mỡ thái khổ, lần ngoài bánh rắc ít vừng rang thơm. Những viên mỡ trong veo long lanh hoà quyện với dừa và hạt sen ẩn mình bên trong lớp đậu xanh, khiến cho người ăn đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Bánh gói bằng lá chuối khô sạch đặc biệt là lá chuối ngự mua ở xã Nhân Hậu, Nhân Tiến, Lý Nhân- Hà Nam. Lá chuối ngự thường mềm và dai, có chất lụa gói đẹp. Nếu dùng lá chuối goòng (chuối tây) gói thường bị gãy và có chất chát ngấm vào bánh, làm giảm chất lượng bánh. Sau đó buộc bằng một sợi lạt giang nhuộm đỏ, buộc thành từng sâu 5 cái một. Do chế biến như thế, bánh Gai vừa có độ thơm, dẻo của gạo nếp, vừa có độ ngọt của đường, độ béo ngậy của mỡ, bùi bùi của đỗ xanh và dừa nạo, mà khi nhai thì nghe cứ sần sật. Bánh gai Nam Định đặc biệt là bánh Gai Bà Thi thì dù có để lâu vẫn giữ được độ thơm, độ mềm dẻo, và béo ngậy. Bánh gai người ta không ăn lấy no mà chỉ ăn cho đỡ thèm. Cùng với bánh Nhãn, Kẹo Sìu Châu, Bánh Gai Bà Thi đã làm phong phú thêm nét văn hoá ẩm thực của Thành Nam và của cả nước. Nhiều du khách nhất là Việt Kiều về quê ăn tết hàng năm đều ra đi với những xấp bánh gai nằm lặng lẽ trong valy như gói ghém tâm tình của kẻ ở người đi, với man mác buồn vui của quê nhà yêu dấu cùng tấm lòng tha thiết về Thành Nam. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Chè kho Nam Định: Đó là thứ chè ăn ngọt, dạng khô dẻo, nấu bằng đậu xanh, được bày trên đĩa nhỏ chứ không phải ăn cốc như những món chè bình thường. Món chè dân dã ấy được người dân Nam Định đãi khách trong những ngày lễ tết, hay cúng rằm. Và giờ đây, nó đã trở nên phổ biến trên đất Bắc ngay cả trong những ngày thường nhật. Chè kho không cầu kỳ như chè cung đình Huế, không đòi hỏi nhiều loại nguyên liệu như chè miền Nam. Chỉ bằng những hạt đỗ xanh nhỏ, lòng vàng, tơi bở và lượng đường vừa đủ, qua bàn tay khéo léo của người nấu, ta đã có những đĩa chè ngon. Từ những hạt đỗ được lựa chọn kỹ càng, cẩn thận ấy, đem ngâm no nước rồi đãi sạch. Sau đó, rắc lên vài hạt muối, để ráo nước rồi đem rang trước khi xay thành bột mịn. Có bột rồi, lấy đường trắng hoặc đường phèn vào nước sôi để nguội đánh tan đường rồi trộn đều với bột và đem đun nhỏ lửa, từ đó khuấy liên tục và phải thật đều tay. Công đoạn này đòi hỏi sự công phu, tỷ mỷ và sự khéo léo của người nấu. Bởi, chỉ cần chểnh mảng một chút thôi là chè sẽ bị khê cháy. Khi thấy tay khuấy nặng dần, bột từ loãng thành đặc phải đợi bột sôi thêm một lúc nữa và từ từ loãng ra thì đó là lúc món chè kho đã hoàn thành. Nhìn nồi chè kho vàng sáng mịn, ăn có vị ngọt đậm, thoang thoảng mùi thơm của đỗ mới thấy được cái tài tình cũng như công sức của người nấu. Múc chè ra đĩa, để thật nguội, rắc một chút vừng rang rồi nén lại thật chặt. Một đĩa chè như thế có thể để đến 10 – 15 ngày, không cần đến khâu bảo quản nào mà ăn vẫn thơm ngon. Đó là cái độc đáo mà không vị chè nào có được, bởi trong chè đã có một lượng đường khá lớn so với những món ăn ngọt khác. Ăn miếng chè kho, nhấp một ngụm trà sen, cảm nhận cái dư vị thơm dẻo, ngọt ngào đan quyện trong vị thanh mát, mới thấy được cái tinh túy của đất trời giao hòa trong buổi đầu xuân và tấm chân tình của người chủ mến khách. Chỉ từng ấy dư vị thôi nhưng cũng đủ làm khắc khoải trong ký ức của biết bao người con xa quê, dân dã mà ấm áp đến lạ thường! (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Kẹo sìu châu Nguyên Hương: Gần hai thế kỷ nay, thương hiệu Sìu Châu Nguyên Hương đã trở nên nổi tiếng. Không chỉ người dân thành Nam mà du khách mọi miền đất nước, những người xa quê hương hàng chục năm, mỗi lần nhớ về Nam Định đều nhớ đến hương vị mộc mạc mà thanh tao của kẹo Sìu Châu Nguyên Hương. Ai đã đến Nam Định, nếu là người sành sỏi đều tìm mua một vài cân kẹo Sìu Châu ở 12 Hàng Sắt cùng buồng chuối ngự Đại Hoàng làm quà tặng người thân. Nhắc đến kẹo Sìu Châu Nguyên Hương, có người cho rằng đây là một sản phẩm do người Hoa kiều làm ra vì đã có thời gian họ sống trên đất Nam Định (tại khu phố Cửa Đông, Hoàng Văn Thụ, Bến Ngự…). Nhưng thực ra không phải vậy, gần 200 năm trước cụ Tổ nghề Đỗ Phúc Nhật đã sáng tạo ra thứ kẹo lạc từ các nguyên liệu đặc sản của nông nghiệp vùng châu thổ sông Hồng. Cửa hiệu đặt tại số 4 phố Hàng Sắt, đối diện đền Triều Châu (Thiều Châu) ngay bến Ngự thuộc sông Vị Hoàng xưa. Ông Đỗ Đình Thọ, người gìn giữ, phát triển nghề gia truyền kẹo Sìu Châu Nguyên Hương của dòng họ Đỗ từ 200 năm trước đã được Nhà nước vinh danh “Nghệ nhân tiêu biểu của làng nghề Việt Nam”. Ông còn được tổ chức văn hóa, giáo dục và khoa học của Liên hiệp Quốc (UNESCO) coi là “Báu vật nhân văn sống”. Sự vinh danh này không chỉ là niềm tự hào của cá nhân và gia đình nghệ nhân mà còn là niềm tự hào của người dân Nam Định về thương hiệu kẹo Sìu Châu – đặc sản quê hương, món quà tinh tế dành tặng du khách xa gần khi về đất thành Nam văn hiến. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Bánh đậu xanh Hanh Tụ: Trong danh sách những món bánh đặc sản của thành Nam, không thể không kể đến bánh đậu xanh Hanh Tụ. Đây là món bánh gia truyền của gia đình bà Lê Thị Phúc ở số 249, Lê Hồng Phong, thành phố Nam Định. Do bánh có chất lượng cao, được người dân thành Nam ưa chuộng, nên từ lâu đã nổi tiếng và được xem là đặc sản của tỉnh Nam Định. Bánh được làm từ đậu xanh, đường cát trắng, mỡ lợn ỷ và dầu bưởi thơm. Đỗ xanh phải là loại đỗ trồng ở các huyện Ý Yên, Vụ Bản. Chọn loại đỗ đầu mùa, hạt to mẩy… Đường cũng phải chọn loại đường chỏ, đường phèn từ các tỉnh miền trung mang ra, chủ yếu là từ Quảng Nam, Quảng Ngãi… Mỡ lợn phải chọn mua đúng loại mỡ lợn ỷ, rán lấy nước trong. Bánh đậu xanh Hanh Tụ có màu vàng sẫm, thơm mùi đậu xanh, hoa bưởi. Bánh thường được gói bằng giấy pơluya hoặc giấy điều, sau này gói bằng giấy nilon nhuộm vàng. Mỗi phong bánh vuông thường 10 cái, dài khoảng 10cm.

Bằng sự kết hợp giữa nguyên liệu hảo hạng và sự khéo léo, cẩn thận của người thợ, bánh đậu xanh Hanh Tụ trở thành một đặc sản có giá trị trong đời sống văn hóa ẩm thực của người dân thành Nam nói riêng và Việt Nam nói chung. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Bánh nhãn Hải Hậu: Mỗi vùng quê nông thôn Việt Nam nào cũng có thứ quà bánh đặc sản riêng nổi tiếng, ở Hải Hậu tỉnh Nam Định cũng có bánh nhãn là đặc sản quê hương. Tên gọi bánh nhãn là do dân gian đặt, vì thấy nó tròn và màu bánh giống màu quả nhãn. Thứ nữa là do dân gian cũng muốn nâng giá trị của món quà quê này, vì chất lượng của bánh ngon và quý, nên gọi nó giống tên một loại quả quý đã có thời kỳ dùng để tiến vua là quả nhãn. Bánh nhãn có gốc ở làng Đông Cường, xã Quần Phương Hạ, gần với khu phố Đông Biên, thị trấn Yên Định (Hải Hậu). Bánh nhãn ra đời là sự kết tinh những sản phẩm nông nghiệp chất lượng cao của Hải Hậu: nếp hương ngon, trứng gà tươi, đường phèn. Bánh nhãn ngon hay không ngon phụ thuộc vào việc lựa chọn nguyên liệu và sự điêu luyện, cẩn thận của tay nghề người sản xuất. Làm bánh nhãn không thể làm ẩu, xay bột nếp phải xay mịn thì bánh mới đẹp, nếu xay bột to hoặc trộn với bột khác thì bánh sẽ không phồng mà còn nứt, cháy, khó lành. Khi nhào bột làm bánh phải nhào bằng trứng gà đánh nhuyễn, tuyệt đối không dùng nước lã để luyện bột. Nếu quá trình làm bánh pha chế thêm nước lã, bánh cho vào mỡ rán sẽ bị nổ và làm hỏng mẻ bánh. Vo bánh phải đều tay mười cái như một thì bánh mới đẹp. Khi rán phải cho bánh ngập mỡ, mỡ nóng còn sờ tay vào được mới cho bánh vào rán, lửa phải liu điu, đều lửa thì bánh mới chín đều, kho ruột bên trong và vàng vỏ bên ngoài. Khi bánh đã chín thấu, vớt bánh ra để khô, nguội rồi mới hoán đường. Dùng một ít nước lã hòa tan đường, cho lên bếp đun đến lúc nào nước đường sánh lại (thấy có sợi đường) thì cho bánh vào đảo đều, nhanh tay, bánh ngon hay không còn phụ thuộc vào các thao tác của người làm bánh có đúng hay không. Bánh đã hoán đường để nguội bảo quản nơi khô, kín, tránh gió và nắng soi. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Giò lụa Nam Định: Giò lụa là đặc sản của Việt Nam nói chung. Nhưng giò lụa Nam Định xưa nay nổi tiếng ngon hơn cả. Giò lụa Nam Định vẫn được khách sành ăn ở mọi miền đất nước ca ngợi. Người Nam Định bao giờ cũng chọn loại lợn ỷ béo chắc (nuôi bằng cám gạo, ngô) nặng từ 40 – 50 kg thì giò mới đạt chất lượng. Thịt nạc mông, thăn ở giai đoạn tê cứng, không rửa nước, lọc bỏ hết mỡ, gân, xơ thái vuông quân cờ cho vào cối đá giã, mỗi mẻ 400- 500 gam, giã thật đều tay bằng hai chày liên tục, nhanh dần. Giò gần được cho nước mắm cá thu, hạt tiêu, cô thúc thật nhuyễn. Gói bằng lá chuối bánh tẻ tươi, bó chặt. Khâu luộc giò rất quan trọng, phải luộc vừa đủ chín. Nếu giò 1 kg thì luộc khoảng 1 giờ. Giò lụa Nam Định thái ra có màu hơi hồng, mùi thơm, vị ăn ngọt, giòn, không bã. Khoanh giò tròn mịn, để lâu không thiu. Nếu để cả cuộn có thể được 10 ngày. Ở Nam Định hiện nay có những gia đình làm giò tới 6 – 7 đời. Nhiều người trở thành chuyên gia làm giò ở các khách sạn 4 – 5 sao trong toàn quốc. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Chuối Ngự chợ Rồng: Nhịp sống của người Thành Nam tươi rói, nhộn nhịp khi bước vào các phiên chợ mai. Toàn thành có 17 khu chợ, nhưng nhộn nhịp nhất phải kể đến chợ Rồng. Chợ Rồng xưa nổi tiếng bởi có lụa tơ tằm và chuối ngự. Chuối ngự nay không bày bán ở chợ Rồng mà toả ra chợ Lý Thường Kiệt và các nơi lân cận, nhưng dù ở đâu người ta vẫn quen gọi là chuối ngự chợ Rồng. Chuối ngự bày bán không cắt nải như các loại khác, mỗi hàng treo dăm buồng, buồng to chỉ dăm bảy nải. Người mang đi xa thì chọn mã quả còn xanh, người nhà gần thì chọn buồng chuối chín. Chuối có nhiều loại: chuối tiêu, chuối goòng, chuối mật, chuối hột, chuối mắn, chuối ngà bò và chuối miền Nam, nhưng đẹp nhất, có giá nhất vẫn là thứ chuối ngự. Chuối có quanh năm nhưng chính vụ vào rộ mùa hè. Chuối tiêu mùa nóng quả chín già, vỏ xanh, ruột đỏ gọi là chuối mã mây. Chuối goòng khi chín màu lòng tôm. Chuối mật có hai loại, mật tía và mật trắng. Mật tía khi chín, xạm nứt ăn vẫn ngon, chuối hột dành làm vị thuốc. Chuối ngà bò còn gọi là chuối mắn, chuối mít, lại có thứ chuối mới đưa từ Nam Bộ ra, tiếng địa phương gọi là chuối Bơm, quả to dễ lẫn với chuối ngự, người không biết cho là chuối ngự lai. Vào vườn chuối người tinh mắt dễ phân biệt ra cây nào lá bé, lá dài là giống chuối quý. Trồng chuối, chọn vườn đất cao, ẩm, thoáng mà không đọng nước. Chuối phải trồng xa chuồng lợn, mỗi năm phải bỏ phân chuồng và bùn ao, khi thời tiết nóng khô phải dùng máy bơm tưới cho cây đủ ẩm. Chuối được chăm sóc kỹ hơn từ khi trổ buồng, hoa chuối ngả về hướng nào, là bụng chuối phía ấy, phải lo chạc đỡ. Nếu buồng chuối ngả về phía tây, còn phải làm phên che chuối. Buồng ra đủ nải, còn phải chờ buồng xoè thêm bốn năm bẹ con mới cắt hoa. Làm thế vừa tránh sâu bệnh, buồng chuối ra cong vẻ đẹp tự nhiên. Cứ 45 ngày (mùa hè) kể từ khi trổ buồng là cắt được, mùa đông thì dài ngày hơn. Nếu thấy cạnh quả chuối còn vuông như thước kẻ là non, để quá vài ngày là già, chuối bị nứt. Muốn có buồng chuối đẹp phải qua công đoạn rấm chuối. Lò rấm làm bằng đất hay xây gạch, có hệ thống thông khói, rấm bằng trấu sao cho luôn đủ nhiệt, nếu rấm có khói, chuối bị cháy lò là hỏng. Có nhà còn cho chuối vào chum, rấm bằng hương, quả chuối càng thơm càng ngon. Chuối chín mỗi lứa chỉ để được bốn năm ngày, nên người bán chuối phải vất vả quay vòng sao cho phẩm vật ưng ý đến tay người tiêu dùng. Chuối bây giờ không chỉ dùng ở địa phương, chuối còn theo người đi xa, sang tận châu Âu làm quà cho người xa quê hương. (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Cá Trắm Đen Kho: Cá trắm đen kho hay cá kho nói chung ở địa phương nào chẳng có, cần gì phải đến Nam Định? Nhưng bạn sẽ phải “suy nghĩ lại” nếu một lần thưởng thức món cá trắm đen kho đúng kiểu Nam Định. Cũng là cá trắm đen, nhưng người Nam Định có một cách kho đặc biệt nên hương vị của cá kho cũng đặc biệt, không giống với món cá kho ở bất kỳ nơi nào. Món các trắm đen kho đúng kiểu Nam Định rất cầu kỳ từ khâu chọn cá đến khâu kho cá. Người ta chọn những con cá con tươi nguyên, mới được bắt lên, sau đó mổ bụng, rửa sạch, cắt cá thành từng khúc. Sự khác biệt là người Nam Định chỉ chọn những khúc cá ở giữa để kho, còn phần đầu và đuôi được dùng để chế biến món ăn khác. Những khúc cá để kho được lọc xương, xắt thành những miếng hình vuông rồi ướp với tiêu, mắm muối, mì chính trong khoảng một giờ đồng hồ. Cùng với cá là sườn lợn miếng cũng được xắt bằng khoảng miếng cá, hành khô, mía róc vỏ chẻ nhỏ, riềng giã nhỏ… Món cá trắm đen kho theo kiểu Nam Định là phải dùng nồi đất để kho. Khi xếp cá vào nồi cứ một lớp cá, một lớp mía, một lớp sườn, một lớp riềng… cuối cùng là phủ lên trên đỉnh một lớp hành khô và đổ ngập nước. Dùng một miếng lá chuối tươi đậy lên miệng nồi rồi mới đậy vung nồi để tạo độ khít. Nồi cá được đặt vào giữa bếp, chất củi xung quanh đốt lửa thật to, đến khi nồi cá cạn nữa nước thì đổ trấu và một lớp tro lên vùi kín nồi. Như vậy lửa sẽ cháy âm ỉ. Người ta thường kho cá từ đêm hôm trước đến sáng hôm sau, mở nồi cá, đã cạn sạch hết nước, đổ vào nồi chút mỡ nước, kho thêm vài phút là đã có món cá kho hảo hạng. Thịt cá rắn chắc, thơm lừng hòa quyện với hương thơm của gia vị khiến người thưởng thức nhớ mãi. Cá trắm đen kho ăn với cơm nóng, ăn mãi mà vẫn không thấy no… (Chuyên mục: Đặc sản Nam Định)

Ngoài ra Nam Định còn nổi tiếng với các loại đặc sản như: Bánh chưng bà Thìn, phở gia truyền Nam Định, bún chả Thành Nam, gạo tám,…

Đặc sản và phong cảnh là hai trong những yếu tố quan trọng nhất khiến con người đam mê du lịch, thích khám phá và chinh phục. Ai xa quê cũng nhớ về quê hương da diết, nhớ món ăn đặc sản hay tiếng nói thân thuộc quê mình, thiết nghĩ đặc sản các vùng miền cần phải được giới thiệu rộng rãi với mọi người nhiều hơn, đặc biệt với du khách nước ngoài khi đến du lịch Việt Nam. Do đó mình thực sự mong muốn một “Siêu Thị Đặc Sản TRĂM TRONG MỘT” – Nơi để mọi người ai có đặc sản quê ngon nhất, sạch nhất và giá tốt nhất để trao đổi cùng nhau.

Chúc mọi người vui, khỏe và đam mê khám phá hết những đặc sản của quê hương Việt Nam.

làm hồ cá koi
làm hồ cá koi lọc hồ cá koi thiết kế hồ cá koi thiết kế bể cá koi thiết kế thi công hồ cá koi lọc bể cá koi thiết kế hồ bơi sinh thái làm bể cá koi
lọc hồ cá koi

Ý Kiến Của Bạn



Có thể bạn thích bài viết:close