Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi …

Đặc sản Quảng Nam

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương – Đặc sản Quảng Nam

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Quảng Nam có 2 thành phố và 16 huyện, bao gồm:

+ Thành phố Hội An và thành phố Tam Kỳ.

+ Huyện Bắc Trà My, huyện Đại Lộc, huyện Điện Bàn, huyện Đông Giang, huyện Duy Xuyên, huyện Hiệp Đức, huyện Nam Giang, huyện Nam Trà My, huyện Nông Sơn, huyện Núi Thành, huyện Phú Ninh, huyện Phước Sơn, huyện Quế Sơn, huyện Tây Giang, huyện Thăng Bình và huyện Tiên Phước.

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương Quảng Nam:

Đặc sản Quảng Nam 5

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Mỳ Quảng: Mỳ Quảng, từ lâu đã được biết đến như cái “hồn” nghệ thuật ẩm thực của vùng đất Quảng Nam. Bây giờ, ngoài Quảng Nam ra, nhiều nơi cũng có quán ăn mì Quảng. Mì Quảng theo chân những người Quảng Nam tha hương và cùng họ có mặt khắp nơi như người bạn đồng hành tri kỷ. Mì Quảng thường có mặt trong những bữa tiệc “vọng cố hương” của người Quảng Nam xa xứ. Cũng như phở, bún hay hủ tiếu, mì Quảng cũng được chế biến từ gạo nhưng có sắc thái và hương vị riêng đặc biệt. Mì được làm từ lá bánh tráng thái thành sợi, nhân mì thường được chế biến từ nhiều loại nguyên liệu khác nhau: tôm, gà, thịt heo, thịt bò, cá lóc, cua… và có cả mì chay dành cho người hành đạo. Nhưng là nhân gì đi nữa thì mì Quảng cũng không thể thiếu cái bánh tráng nướng, trái ớt xanh, lát chanh, vài hạt đậu phộng và đĩa rau sống đi kèm. Rau để ăn mì Quảng thường là rau muống chẻ nhỏ hoặc cây cải con trộn với búp chuối non thái mỏng, rau thơm, rau quế … (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Hến Cẩm Nam: Hến Cẩm Nam từ lâu đã thành một món quen thuộc, có mặt hàng ngày trong các bữa ăn của những gia đình bình dân cũng như khá giả ở phố Hội an. Sau những giờ lao động vất vả, cả nhà ngồi quây quần bên rổ khoai lang, vị dai dai, ngọt ngọt của hến với vị cay cay của ớt, của hành làm không khí gia đình ấm cúng hẳn lên. Hến không những nấu với bầu, ăn với khoai lang mà hến kia cộng với rau muống thái nhỏ thì ta được một tô canh hến tuyệt vời trong những ngày hề oi bức. Trước cái rét của mùa đông ước gì có được một tô cháo hến gạo lức sền sệt thơm phức trên mặt rải một ít cọng hành và tiêu thì thật chẳng có món nào bằng. Ngoài ra món hến trộn còn là đặc sản trong các quán ăn, nhà hàng. Trông đĩa hến trộn thật hấp dẫn từ con hến bé tí đến cộng rau, cộng hành xanh xanh và mít non trắng xắt mỏng. Cái vị dai dai, ngọt ngọt của hến gặp vị thơm, béo của những tép hành hương giòn tan, mùi đậu phụng rang thơm phức, cay của rau húng, ớt hoà cùng những sớ mít chín mềm ngọt đã làm món hến trộn Cẩm Nam trở nên độc đáo. Hến là loại thức ăn mát, tuy ngọt ngon nhưng dể bị lạnh bụng vì vậy phải kèm rau răm, mít non để đề phòng bụng dạ. Sự tính toán mới chu đáo làm sao. Ngày nay, nghề hến góp phần trong công cuộc phát triển kinh tế gia đình tại địa phương. Có dịp đến với phố cổ Hội An, bạn không những được thăm chùa, miếu mộ mà còn được tận hưởng, thưởng thức những món ăn dân dã, trong đó có hến và bạn sẽ nhớ mãi, thoả mãn và hài lòng cho một chuyến đi đầy thú vị và hấp dẫn. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Đặc sản Quảng Nam 4

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Cơm gà phố Hội: Cơm gà phố Hội, Hội An, Việt Nam Đến Hội An, du khách đừng bỏ lỡ dịp thử qua món cơm gà với cách chế biến và hương vị độc đáo riêng của người dân phố Hội. Vào những đêm phố cổ, ngang qua dãy phố, dưới những vòm mái ngói rêu phong cổ kính, dưới những ánh đèn lồng lung linh, quý khách không thể làm ngơ trước những con gà tơ luộc chín bày lên trên đĩa, trước mùi thơm hấp dẫn bay ra từ trong hàng quán cơm gà. Muốn làm cho cơm ngon cũng phải biết chọn gà và phải có kinh nghiệm. Phải chọn loại gà tơ thịt mới mềm, mới thơm vì ” vịt già, gà tơ “. Nếu không chọn được gà tơ thì phải xem ” tướng mạo ” mà chọn theo kinh nghiệm ” cựa dài thì rắn, cựa ngắn thì mềm “. Đến thao tát vặt lông cắt cổ cũng phải làm sao cho nhanh, cho sạch và đúng bài bản ” sớm chí tai, mai chí hầu “. Sau hồi trò chuyện, cơm đã làm xong. Nhìn đĩa cơm nóng đang bốc khói và toả mùi thơm nức, bên trên rải những miếng thịt gà tơ lụt chín, xé nhỏ, thực khách đã thấy thèm ăn. Ăn kèm với cơm là những lát hành tây trắng nõn, tương ớt đỏ tươi, muối tiêu lấm chấm và nước mạ trộn nhiều tim gan cật gà, vô cùng hấp dẫn. Ăn món thịt gà tất nhiên không thể thiếu dĩa rau răm vì thiếu nó như thiếu đi một phần thú vị ” gà cồ ăn quẩn cối xay, rau răm muối ớt xé phay gà cồ “. Đêm đêm, những gánh cơm gà vẫn được bày bán trên một số ngã phố, góp phần làm phong phú chủng loại và tính độc đáo của món ăn Hội An. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Cao lầu: Nguồn gốc của món cao lầu đến nay vẫn là đề tài đàm luận của nhiều người. Có người cho rằng cao lầu có xuất xứ từ xứ sở hoa anh đào (Nhật Bản), có nét giống món mì ở vùng Icé (Ice udon). Có người lại cho rằng cao lầu có xuất xứ từ Trung Quốc, nhưng những người Hoa kiều ở Hội An không công nhận đây là món ăn truyền thống của họ. Dù có nguồn gốc từ đâu thì cao lầu vẫn là món ăn riêng có của Hội An và ngày càng được nhiều thực khách trong, ngoài nước biết đến. Sợi cao lầu được cán từ bột gạo ngâm với nước tro, hấp qua 3 lần lửa, nên cứng và có màu vàng tự nhiên. Nhân cao lầu chủ yếu là thịt xá xíu, trộn với ít tép mỡ làm bằng sợi mì chiên dòn ăn với sợi cao lầu, rau sống, xì dầu, tương ớt. Cách chế biến cao lầu mới nghe qua trông rất đơn giản nhưng ẩn chứa nhiều bí quyết nghề nghiệp khó mà khám phá. Có người bảo rằng, ngày xưa người ta phi ra tận đảo Cù Lao Chàm lấy củi đốt thành tro đem về ngâm với nước giếng Bá Lễ ở Hội An thì mới chế biến được sợi cao lầu ngon như ý. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Đặc sản Quảng Nam 3

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Bánh bao, bánh vạc: Do có hình dáng nhỏ nhỏ, xinh xinh và có màu trắng trông như những đoá hoa hồng nên bánh bao bánh vạc còn có tên gọi là White Rose (hoa hồng trắng). Đây là món ăn khá phổ biến trong thực đơn của các nhà hàng, quán ăn ở Hội An. Bánh báo bánh vạc là hai loại có tên gọi khác nhau nhưng thường có mặt trong cùng một đĩa bánh và cùng có chung một loại nước chấm rất đặc biệt: không quá mặn, không quá nhạt và có thơm hương, vị ngọt của thịt tôm. Nguyên liệu chính để chế biến bánh bao bánh vạc là gạo nhưng được thực hiện qua nhiều công đoạn rất công phu. Gạo xay xong phải “bòng” với nước nhiều lần (khoảng từ 15 đến 20 lần) để chọn cho được loại bột bánh ngon. Nhân bánh bao chủ yếu chế biến từ tôm tươi xay nhuyễn trộn với muối, tiêu, hành và một vài loại gia vị khác. Nhân bánh vạc thì có thêm một số nguyên liệu như: nấm mèo, giá hột, lá hành, thịt heo … đã được thái mỏng và xào chín. Cả hai loại nhân đều được bao bọc bởi một lớp bột bánh mỏng và hấp chín qua lửa. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Bánh ít lá gai: Cũng giống như nhiều miền quê trên mọi miền đất nước, bánh ít lá gai từ lâu đã đi vào trong đời sống ẩm thực của người dân đất Quảng, là lễ vật đầy ý nghĩa trong những ngày Tết cổ truyền, dịp cúng tổ tiên, ma chay, cưới hỏi … Cách chế biến bánh không quá cầu kỳ nhưng đòi hỏi sự kỹ lưỡng ở từng công đoạn chọn nguyên liệu: gạo nếp, đậu xanh, mật đường, lá cây gai, lá chuối. Bánh ít lá gai Quảng Nam có hình dáng mộc mạc, chân chất như những sản vật miền thôn dã nhưng vẫn hàm chứa cái hương vị rất riêng của vùng đất giàu lòng mến khách. Bánh ít lá gai được bày bán nhiều nhất ở Hội An, ngay trên những khu phố, chợ và trong các nhà hàng, quán ăn. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Đặc sản Quảng Nam 2

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Bánh susê: Bánh susê hay còn gọi là bánh phu thê. Tên gọi này gắn liền với câu chuyện kể về vợ chồng người lái buôn thuở xưa. Chuyện kể rằng, trước lúc người chồng lên đường đi buôn ở phương xa, người vợ làm bánh tặng chồng và thề rằng cho dù xa nhau nhưng lòng nàng vẫn luôn ngọt ngào, đậm đà như bánh. Chồng cảm động đặt tên cho bánh là phu thê (tức bánh vợ chồng). Chẳng ngờ đến phương xa, người chồng bị say đắm bởi sắc đẹp của các cô gái lạ và không muốn quay về. Người vợ ở nhà biết tin liền làm bánh gởi cho chồng lèm theo lời nhắn : “Từ ngày chàng bước xuống ghe / Sóng bao nhiêu đợt bánh phu thê rầu bấy nhiêu”. Nhận được bánh và lời nhắn của vợ, người chồng hối hận liền tức tốc quay về và không còn nghĩ đến chuyện thay lòng đổi dạ nữa. Từ đó bánh phu thê thường hay có mặt trong các tiệc cưới nhằm nhắn nhủ lời thuỷ chung đến các đôi vợ chồng trẻ. Bánh susê có màu vàng nhạt, dẻo, vị ngọt và thơm. Bánh cũng được bao bọc bởi một lớp lá chuối giống như bánh ít lá gai. Là một trong những loại đặc sản được bày bán nhiều nơi ở Hội An. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Bê thui Cầu Mống: Cầu Mống là ngôi làng nhỏ nằm cạnh quốc lộ 1A thuộc địa bàn xã Điện Phương – huyện Điện Bàn. Nơi đây có rất nhiều quán ăn phục vụ món ăn bò tái (hay còn gọi là bê thui) ngon nổi tiếng. Bò tái Cầu Mống đã có từ rất lâu và ngày càng được nhiều thực khách biết đến. Để có được món ngon này, người ta phải thực hiện qua nhiều công đoạn. Bò được chọn để quay lửa than phải là bò còn non hoặc không quá già, khi quay người ta cho thêm cây sả, lá chanh vào bụng nhằm giữ cho thịt bò vừa mềm vừa thơm. Còn một bí quyết không kém phần quan trọng là khi thái thịt phải thật khéo léo để thịt và da không bị tách rời. Cách pha chế nước chấm và chọn rau để ăn bò tái cũng được thực hiện một cách kỹ lưỡng. Hầu hết nước chấm được làm từ nguyên liệu mắm nêm pha thêm các loại gia vị như ớt, tỏi, gừng, chanh. Rau ăn kèm thịt bò tái thường có khế chua, chuối chát thái mỏng trộn với vài loại rau khác như húng, quế, hành, ngò…      Ngày nay, nhiều nơi ở Đà Nẵng, Hội An, Tam Kỳ… cũng có phục vụ món bê thui, nhưng những hàng quán tại Cầu Mống vẫn luôn là nơi khách sành ăn món này tìm đến nhiều nhất. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Đặc sản Quảng Nam 1

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Trái Loòng Boong: Trái Loòng Boong còn có tên gọi là trái Nam Trân, là đặc sản của các huyện vùng tây tỉnh Quảng Nam nhưng tập trung nhiều nhất ở huyện Đại Lộc và huyện Tiên Phước. Trái Loòng Boong có vỏ màu vàng nhạt, ruột màu trắng gồm nhiều múi nhỏ và có vị ngọt lịm. Trong dân gian, có truyền thuyết rất thi vị về trái Loòng Boong và chúa Nguyễn. Theo truyền thuyết, vào mùa hè năm ất Mùi, Đông Cung (tức thế tử Hoàng Tôn Dương) bị quân Tây Sơn vây đánh, thua chạy vào vùng rừng núi Quảng Nam. Lương thực đã cạn, trong lúc đang đói lả thì gặp một rừng cây trái lạ, Đông Cung hái ăn thử và thấy rất ngon liền đặt tên là trái Nam Trân (trái quý ở phương nam). Do móng tay Đông Cung bấm vào, nên mọi trái Loòng Boong ngày nay đều có vết bầm trên ruột. Trái Loòng Boong thường có bán rất nhiều tại các chợ vùng quê Quảng Nam vào các tháng 8, 9, 10 dương lịch hàng năm. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Rượu Tavak: Nếu có dịp đến vùng tây Quảng Nam trong khoảng thời gian từ tháng tư đến tháng chín dương lịch, du khách sẽ rất thích thú khi được thưởng thức rượu Tavak – một loại rượu truyền thống của người CơTu có màu trắng đục, vị ngòn ngọt, mát lạnh. Rượu Tavak được chế biến từ nước thân cây đoác mọc tự nhiên trong rừng có hình dáng giống cây dừa nhưng thân to hơn, buồng có nhiều nhánh nhỏ và có nhiều trái nhỏ như trái cau mọc trên nhánh. Cách lấy nước cây đoác là một bí quyết của người bản địa, không phải ai cũng có thể làm được. Khi đã lấy được nước đoác thì việc pha chế rượu trở nên thật đơn giản, chỉ cần bỏ thêm vỏ cây chuồng vào nước cây đoác là đã có ngay một loại rượu Tavak uống rất ngon và bổ dưỡng. Thật tuyệt vời khi được thưởng thức men nồng Tavak trong ánh lửa bập bùng trên sàn nhà Gươl giữa những điệu múa tung tung dá dá của người CơTu hoặc nghe những câu chuyện dân gian rất kỳ thú về rượu Tavak gắn liền với cuộc mưu sinh của họ. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Bánh tổ: “Bánh tét, bánh tổ, bánh nổ, bánh in” là những loại bánh truyền thống lâu đời của người dân đất Quảng vào ngày Tết âm lịch hằng năm. Bánh tổ, cái tên thoạt nghe vừa dung dị, vừa gợi lên chút gì của quá khứ, được làm từ hai nguồn nguyên liệu chính là đường và bột nếp. Đường ở đây là đường bát, đặc sản của Quảng Nam, thứ đường chỉ to bằng cái bát (chén) ăn cơm, khá cứng, có mầu từ nâu đà đến đen sẫm. Nếp cũng là loại nếp hạng nhất, rất dẻo và thơm. Để thêm phần hương vị, người dân đất Quảng lại dùng thêm mè và nước gừng. Cách làm: nấu đường bát ra nước và lọc kỹ, loại bỏ các tạp chất. Nếp được xay nhuyễn hoặc giã thật mịn như bột. Tiếp đến, trộn hai thứ này với liều lượng nhất định. Khi trộn, phải trộn thật đều và pha thêm chút nước gừng. Lá chuối được chọn lựa cẩn thận, cắt ra lót chung quanh rọ (đan bằng tre giống như cái rọ dùng buộc mõm trâu, bò). Nồi nấu bánh khá to, có chiều cao vừa phải, không cao quá, bánh sẽ lâu chín. Trong nồi, người ta đặt một tấm vỉ tre ở giữa, có chu vi bằng chu vi nồi. Phía dưới, đổ nước lưng chừng, cách tâm vỉ độ 5cm. Rót hỗn hợp đường nếp vào rọ. Lớp lá chuối sẽ giữ hỗn hợp này khỏi chảy ra ngoài. Mỗi lần nấu, tùy theo diện tích nồi, người ta đặt ít hay nhiều bánh tổ sống lên trên vỉ. Đậy chặt nắp, họ nhóm lửa, đun sôi sùng sục. Bánh chín là nhờ ở sức nóng của hơi nước trong nồi. Thời gian đun khá lâu. Lúc vừa vớt ra, họ nhanh chóng rắc một lượt mè đã rang chín, bóc sạch vỏ lên trên mặt còn rất nóng của bánh tổ. Mè sẽ dính chặt vào, khá đều đặn. Công đoạn cuối cùng là đem bánh phơi ra ngoài nắng độ hai hôm đến khi nào bánh cứng mới thôi. Điều quyết định là kinh nghiệm của người nấu. Bánh cứng hay nhão quá đều hỏng. Tuyệt nhất là bánh vừa phải, mềm mại, thơm ngon. Đây là cả một “bí quyết” không dễ gì nghe qua là thông thạo. Bánh tổ nấu xong, để chừng mười ngày mới “thấm”, mới tăng độ thơm ngon. Về ăn, có ba cách: ăn “sống”, nướng hay chiên. Trong đó, người ta chuộng nhất là xắt lát chiên. Khi chiên, lát bánh sẽ phồng lên, đen láng, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, chưa ăn đã thấy thèm. Bánh tổ chiên kèm theo bánh tráng nướng là kiểu ăn được nhiều người ưa thích. Cứ “kẹp” bánh tổ chiên vào giữa hai miếng bánh tráng mà thưởng thức cái ngọt thanh của đường, mùi thơm đặc biệt của nếp, beo béo của dầu, cay cay của gừng… quả thật đã tạo thành một hương vị đậm đà, tinh tế không thể nào quên. Nếu muốn nếm thử bánh tổ nướng trên than hồng, ta cũng xắt lát rồi đem nướng. Gặp nóng, lát bánh sẽ phồng rộp lên, uốn cong lại trông thật hấp dẫn. Còn bánh tổ ăn “sống” nghĩa là xắt ra ăn ngay cũng ngon nhưng rõ ràng không thú vị bằng bánh tổ nướng hay bánh tổ chiên. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Mít: Ở Quảng Nam có câu đố: “Mẹ không gai không góc, đẻ con có góc có gai” là cây gì? Đó là cây mít. Với người xứ Quảng thì cây mít được tận dụng tất tần tật ! Trái mít ăn chín thì ngon đã đành rồi, còn hột mít lại được phơi khô để dành ăn dần; mỗi lần nấu cơm “ghế độn” hột mít, ăn thơm, bùi lạ lung : “Ai về đất Quảng làm dâu / Ăn cơm ghế mít, hát câu ân tình”. Còn xơ mít đem kho với cá thì ngon tuyệt vời. Nhưng mít trộn mới thực sự là món ăn độc đáo từ mít. Trái mít non, không bị sâu hay eo thắt cằn cỗi thì mới có vị ngon, thơm. Trái mít non còn tươi được cắt bỏ phần vỏ gai và cùi, rồi cắt từng miếng nhỏ; rửa sạch nhựa bỏ vào nồi luộc mềm, thêm một ít muối. Luộc xong, vớt ra xắt thành từng lát mỏng rồi đem trộn với muối, tiêu, mắm, ớt, tỏi, dầu mỡ phi hành, đậu phụng rang, rau thơm. Đơn giản vậy, nhưng nếm thử xem, ngon tuyệt! Nhưng càng thêm ngon nếu bạn cho vào một ít tôm luộc cũng xắt mỏng và ít thịt heo luộc. Cũng không thể thiếu cái bánh tráng nướng xúc với mít trộn làm cho hương vị món ăn càng thêm tuyệt vời. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Cá còm: Cá còm sông Thu Bồn được chế biến thành nhiều món ăn lạ miệng, hấp dẫn người phương xa. Đó là cá còm rút xương rán vàng, mắm nêm cá còm, cá còm nấu me đất… Mời bạn hãy về thăm quê tôi, xuôi dọc theo dòng sông Vu Gia và Thu Bồn, bạn sẽ gặp nhiều thác nước mang những cái tên rất ngộ nghĩnh: thác Cá, thác Cổ Cò, thác Can, thác Lòng Bò… và được “chiêm ngưỡng” đàn cá còm kéo nhau vượt qua thác theo từng hàng đều tăm tắp, dày đặc che kín cả dòng nước, nhưng chỉ thoáng thấy bóng người là chúng tản ra và biến mất ngay không để lại dấu tích. Tất cả các hình thức dùng để đánh bắt chúng đều không có hiệu quả và chỉ có cách duy nhất là câu. Mồi để câu cá còm khác các loại cá thường phải có hai loại: mồi nhử và mồi câu. Mồi nhử là mắm cá mòi hay mắm cái. Cả hai loại mắm được bọc trong túi vải, đem ngâm xuống nước hơi mắm sẽ tan tỏa ra mùi vị rất đặc trưng với người không biết ăn mắm, mùi rất khó ngửi, nhưng chính mùi vị ấy lại là có sức quyến rũ ngay cả những chú cá còm khó tính nhất. Mồi câu cá rất đơn giản, chỉ một bát cơm nguội là đủ câu cả ngày. Đi câu cá còm là cái thú của những người dân quê tôi. Những ngày nghỉ, gia đình hay bạn bè thường rủ nhau đi “thư giãn” bằng câu cá còm. Họ chèo ghe ra thác, dùng ghe chắn ngang dòng nước chảy, để vừa cản luồng cá, vừa phủ bóng râm xuống nước cho cá đến ẩn nấp. Cắm sào thật chắc giữ cho ghe khỏi trôi, rồi thả bọc mồi xuống mạn thuyền phía trên dòng nước chảy nhử cá. Chỉ một lúc thôi là “rầm rập” một đàn cá còm kéo về như một đám mây đen cả mặt nước. Lúc đó mặc cho những tiếng ồn ào, cười đùa sảng khoái của lũ thanh niên thi nhau buông cần câu, đàn cá vẫn tranh nhau xô vào đớp mồi lia lịa. Những chú nhóc lau nhau chỉ việc luôn tay gỡ cá và móc mồi vào cần, loáng một cái là đầy rổ. Giữa khung cảnh nên thơ trời và nước, dưới bóng cây, cạnh thác nước trắng xóa, cả gia đình quây quần túm năm, tụm ba từng nhóm nổi lửa lên. Chỉ cần những thao tác đơn giản là có những món ăn ngon từ cá còm, nhẩn nha nhấm nháp hương vị thơm ngon của cá nướng, cá nấu lẩu, cá ủ…. bên cạnh là những người thân yêu của mình thì không có gì thú vị bằng. Ngoài những món như cá còm rút xương rán vàng, cá còm kho khô, cá còm làm mắm nêm… quê tôi có món cá còm nấu cùng me đất, tuy dân dã, nhưng nó cũng là món ăn để đãi bạn bè thân thiết và khách quý đến nhà. Nấu cá còm với me đất thật tỉ mỉ. Cá rửa sạch xẻ đôi, tuốt sạch xương, bỏ đầu đi. Rửa lại bằng nước muối cho cá thật cứng, dầm cá với hành giã nhỏ, chút gia vị tiêu, ớt… Khi nước sôi đổ cá vào nấu, cá chín nhừ, bắc ra, bỏ me đất vào, rắc lên trên chút lá hành xắt nhỏ, vị chua dìu dịu của me, vị ngọt thơm của cá còm, ăn cùng rau sống xanh um, non mướt sau vườn, thì còn gì thi vị bằng. Đó là vị ngon dân dã mà không nhà hàng nào có được và cũng chỉ ăn ở trong ngôi nhà ấm cúng, bên cạnh người thân của mình mới thấy hết vị ngon ngọt của món canh cá giản dị, nhưng đậm đà hương vị. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Nam)

Ngoài ra Quảng Nam còn nổi tiếng với các loại đặc sản như: Bánh bèo, bánh đập, bánh xèo, đậu hủ, xí mà, bánh lăn, hoành thánh, bánh đậu xanh, bánh ú tro,…

Đặc sản và phong cảnh là hai trong những yếu tố quan trọng nhất khiến con người đam mê du lịch, thích khám phá và chinh phục. Ai xa quê cũng nhớ về quê hương da diết, nhớ món ăn đặc sản hay tiếng nói thân thuộc quê mình, thiết nghĩ đặc sản các vùng miền cần phải được giới thiệu rộng rãi với mọi người nhiều hơn, đặc biệt với du khách nước ngoài khi đến du lịch Việt Nam. Do đó mình thực sự mong muốn một “Siêu Thị Đặc Sản TRĂM TRONG MỘT” – Nơi để mọi người ai có đặc sản quê ngon nhất, sạch nhất và giá tốt nhất để trao đổi cùng nhau.

Chúc mọi người vui, khỏe và đam mê khám phá hết những đặc sản của quê hương Việt Nam.

làm hồ cá koi
làm hồ cá koi lọc hồ cá koi thiết kế hồ cá koi thiết kế bể cá koi thiết kế thi công hồ cá koi lọc bể cá koi thiết kế hồ bơi sinh thái làm bể cá koi
lọc hồ cá koi

Ý Kiến Bạn Đọc (1)

  1. Người Gửi : Thanh Tuấn  |  Vào Ngày : 01-10-2013

    Không ngờ quê ta nhiều đặc sản thiệt, nhớ nhất bê thui, ngon tuyệt!

Ý Kiến Của Bạn



Có thể bạn thích bài viết:close