Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi …

Đặc sản Quảng Ninh

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương – Đặc sản Quảng Ninh

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Quảng Ninh có 4 thành phố, 1 thị xã và 9 huyện, bao gồm:

+ Thành phố Cẩm Phả, thành phố Hạ Long, thành phố Móng Cái và thành phố Uông Bí.

+ Thị xã Quảng Yên

+ Huyện đảo Cô Tô, huyện đảo Vân Đồn, Huyện Ba Chẽ, huyện Bình Liêu, huyện Đầm Hà, huyện Đông Triều, huyện Hải Hà, huyện Hoành Bồ và huyện Tiên Yên.

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương Quảng Ninh:

Đặc sản Quảng Ninh 3

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Miến dong Bình Liêu: Về thăm các huyện miền Đông Quảng Ninh, không ghé qua Bình Liêu tìm món miến dong ở nơi này, có lẽ chuyến đi chưa trọn vẹn… Miến dong (hay còn gọi là bún tàu) là một món ăn có lẽ không xa lạ với người Việt. Vị miến giòn dai, nấu lâu cũng chỉ mềm hơn chút ít mà không nát. Người ta có thể dùng miến Bình Liêu cho các món nấu, xào, trộn. Miến xào lòng gà, miến xào hải sản như vạng, ngao, tôm, cua bể… Miến dong Bình Liêu làm từ củ dong riềng. Đến Bình Liêu sẽ gặp bạt ngàn những cánh đồng trồng dong riềng, mùa hoa cây trổ sắc vàng cam trông hết sức đẹp mắt. Miến dong Bình Liêu màu xanh lục, sợi dài 25-30cm, nhỏ, mảnh đều. Những người tinh ý, đi chợ không bao giờ chọn những loại miến có màu trắng tinh, bởi miến dong càng có màu trắng, trong quá trình sản xuất người ta đã gia công thêm chất tẩy trắng. Miến dong Bình Liêu trông giản đơn, nhưng khi chế biến thành các món ăn đều khiến người ta không thể nào quên. Bình Liêu là một miền quê trù phú, yên bình với những cánh đồng dong, những ngôi nhà nhỏ lúp xúp bên chân núi. Tiện đường khách có thể ghé thăm Tiên Yên với món gà thả đồi, bánh gật gù, trứng luộc trà xanh độc đáo… Mộc mạc, thanh bình, Bình Liêu sẵn sàng đón tất cả những ai yêu mến ẩm thực, con người nơi đây. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Cá bống sú kho lá ổi: Nghe tới cá bống, lại muốn về thăm Quảng Ninh, nơi bống sú kho lá ổi trở thành niềm da diết khi nhớ về xứ biển. Cá bống cũng không có nhiều loại chỉ là bống mít, bống dừa, bống bớp… loài cá nước mặn này con nhỏ nhưng thịt ngọt đậm đà, có thể nấu các món ngon như chiên giòn, kho tiêu, nấu canh chua. Nhưng người vùng biển Quảng Ninh vẫn tự hào vì có loài bống sú ngon đặc biệt. Cá bống sú con to nhất cũng chỉ bằng ngón tay cái, vẩy óng xanh. Cá bống sú sống ở rừng ngập mặn, nơi có cây sú sinh sống. Đánh cá bống sú không dùng lưới, dùng câu mà dùng lờ – một loại ngư cụ bằng tre có hom ở hai đầu, cho cá vào mà không thể ra. Mồi đánh bống sú là con so, con sam băm nhỏ. Đem đặt lờ dưới bùn đúng dịp tháng 7, tháng 8 âm, lúc nước biển đang xuống hoặc lên, lúc sau nhấc lờ lên, trong lờ đã lấp lánh vảy xanh những con bống sú. Bống sú có cách sơ chế cũng đặc biệt. Cá bắt về không cần đánh vảy, không bỏ đầu. Chỉ cần lấy cái đuôi nhọn của con sam đã làm mồi mà lấy ruột cá ra, để con cá nhỏ không bị nát. Cá rửa sạch, xóc qua muối cho cứng thịt, lát sau mang rửa sạch muối mặn. Búp ổi, lá ổi non hái về, rửa sạch. Vò nát lá ổi, rải một lượt lá ổi đáy nồi, rồi cứ thế một lớp lá ổi, một lớp cá bống, trên cùng cho lớp lá dày. Băm thêm quả ớt đỏ, cho vào nồi ít gia vị, chờ nóng nồi mới cho xấp xấp nước, đổ nước hàng (kẹo đắng) sao cho trong nồi có màu vàng sậm. Người Quảng Ninh hay cho thêm nhánh gừng bằm nhỏ, chút dầu ăn vào nồi cá để hương vị thêm đậm đà. Cứ thế đun cho đến khi chỉ còn sền sệt nước đáy nồi. Trước khi nhắc ra, nhanh tay rưới thêm thìa nước mắm ngon, chút hạt tiêu xay. Bống sú kho lá ổi là đặc sản người Quảng Ninh đón khách phương xa. Món lạ từ loài cá quen. Vị chát của lá ổi non sẽ khiến cho con cá mất hẳn vị tanh, lại thêm thơm thơm, bùi bùi. Cơm nóng, hạt tiêu, ớt đỏ thơm lừng, thịt cá bống lại săn chắc, ngấm đẫm gia vị khiến bữa cơm ngày mưa thêm ấm áp. Bống sú kho mềm nhừ, ăn cả đầu lẫn xương. Con trẻ trong nhà nhiều khi còn giục mẹ gắp hết cá ra, để trộn cơm vào nước cốt sóng sánh đáy nồi lẫn vài búp ổi, ăn đậm đà, ngon cơm khó tả. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Đặc sản Quảng Ninh 2

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Sái Sùng rang – mồi xào: Ở vùng biển Quảng Ninh có một loại hải sản đặc biệt, được gọi là sái sùng (hay sá sùng), tiếng Hán Việt gọi là sá trùng (con sâu cát), dân địa phương gọi là con mồi. Xứ sở của sái sùng là vùng bờ biển huyện đảo Vân Hải, nhất là các xã Minh Châu, Quan Lạn. Sái sùng sống trong các bãi cát có nước triều lên xuống. Khi nước triều xuống, người dân địa phương ra đào. Người đào sái sùng đòi hỏi có kinh nghiệm, có kỹ thuật, động tác điệu nghệ như người nghệ sỹ múa trên cát. Sái sùng đào được đem xào với tỏi tươi ăn rất ngon, một món ăn dân dã đặc sắc mà người dân vùng biển Hạ Long gọi là mồi xào. Sái sùng khô đem rang, khi chín có màu vàng, mùi rất thơm, một hương thơm nồng ngậy đậm đà của biển. Sái sùng rang chấm với tương ớt, điểm thêm rau dấp cá, rau thơm và uống với bia thì thật là tuyệt. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Bông thùa: Là một loài vật cũng giống như con sá sùng, nhưng chúng sống ở bùn biển, không sống ở cát (con sá sùng sống ở cát), người ta gọi là con bông thùa, hay sâu đất. Về hình dáng, chúng giống nhau, chỉ khác sá sùng thì màu trắng ngà, to hơn, còn bông thùa có màu sẫm đen, nhỏ hơn một chút; với sá sùng, cũng có ăn tươi, nhưng thường người ta làm sạch rồi đem phơi khô mới dùng, trong khi với bông thùa lại chỉ dùng để ăn tươi. Muốn ăn bông thùa, trước hết phải rửa chúng thật sạch, sau đó dùng đầu đũa nhỏ lộn trái chúng ra, bóc hết nội tạng và rửa lại nhiều lần cho hết đất cát. Thành thử, từ một mớ bông thùa chưa làm tưởng nhiều, nay chúng chỉ còn một nhúm. Có thể làm món su hào xào bông thùa, đôi lúc xào với tỏi cây tươi và cần tây. Bông thùa để cho một đĩa su hào xào không nhiều lắm, vì xào nhiều mất ngon vì chúng làm cho món xào quá ngọt. Su hào gọt vỏ, rửa sạch, thái chỉ. Hành hoa rửa sạch, cắt khúc độ 2-3cm. Đặt chảo lên bếp, cho dầu ăn, phi thơm hành củ băm nhỏ, đổ bông thùa vào xào to lửa, nêm chút gia vị, gần chín đổ ra đĩa. Sau đó bắc lại chảo lên bếp, cho thêm chút dầu, phi thơm hành, đổ su hào vào xào to lửa, nêm gia vị, đảo nhanh tay, gần chín thì đổ bông thùa vào, trộn đều, để thêm ít phút, rắc hành hoa vào đảo đều, bắc ra, rắc hạt tiêu rồi ăn nóng rất ngon. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Chả mực bánh cuốn: Mực thì biển ở nơi nào cũng có nhưng không hiểu sao người Hạ Long khăng khăng rằng, mực ở Hạ Long thì làm chả ngon hơn. Cách chế biến chả mực đòi hỏi sự khéo tay và kinh nghiệm. Từ việc lựa con mực đến việc “giải phẫu” bỏ phần ruột và bọng mực, lớp da bên ngoài cho đến việc nêm gia vị, cách giã, cách rán. Mực ngon là mực giã tay, không giã nhuyễn như giã giò để đảm bảo mực còn giòn. Trong quá trình giã, người ta cho tiêu, tỏi và nêm trộn đều với mực. Chả mực rất kén lửa, vì vậy khi rán phải giữ lửa đều, không quá to cũng không quá nhỏ. Chả mực khi mới rán xong có màu vàng ruộm, mùi thơm nức, vị đậm đà ăn với bánh cuốn hoặc xôi rất ngon. Ở thành phố Hạ Long có dãy phố chuyên làm chả mực bánh cuốn ở cạnh rạp Bạch Đằng đã trở nên quen thuộc, nhiều người gọi là phố “Chả mực bánh cuốn”. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Đặc sản Quảng Ninh 1

(Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Ốc nhể: Ốc nhể sống ở nước ngọt, có hầu hết nơi ao hồ, sông suối, ruộng đồng. Chúng chỉ to cỡ đầu ngón tay trỏ người lớn, vỏ màu thẫm, vòng xoáy thưa. Ốc nhể là thứ ăn chơi, nhưng có nhiều, ăn chơi mãi cũng chán, có thể làm thành món ăn trong bữa cơm. Luộc xong, chịu khó ngồi nhể, lấy một mớ ruột ốc, đầy cả bát con, đem xào lẫn với hành, răm, nước mắm, uống rượu kể cũng hay hay. Hoặc như xào với măng, lá lốt. Hoặc om với chuối, lá tía tô hay lá xương xông v.v.. Bây giờ, ở một vài nơi người ta còn bán bún ốc từ ốc nhể nữa. Người ta luộc ốc nhể kèm lá chanh, sả, gừng. Nhưng nguyên thuỷ, là luộc bằng lá bưởi, không có gừng, sả cũng được, các quán ốc ở Hà Nội hầu hết vẫn luộc bằng lá bưởi. Luộc ốc lá bưởi hay hơn, thơm hơn luộc với lá chanh. Lại như, ban đầu, luộc ốc chỉ với lá bưởi, ăn nhạt, không chấm nước mắm pha dấm, đường, gừng, tương ớt thì không ngon; nước luộc nhạt (thế mới có câu “nhạt như nước ốc”). Nay luộc, người ta có thể cho thêm chút muối, cho ốc đậm đà thêm. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Cù kỳ: Cù kỳ còn có tên gọi khác là con cùm vùm, vốn dĩ rất chậm chạp, bám vào đá rất chắc chắn. Tuy càng to nhưng ít khi dùng càng để cắp, nhưng nếu đã cắp thì… phải đợi có tiếng sấm cù kỳ mới buông. Đây là một loại cua biển có hai càng rất to, thịt khá chắc và thơm. Cù kỳ có thể làm các món như bún cù kỳ, bánh đa cù kỳ và miến cù kỳ. Cù kỳ thường được dân đi biển ngoài đảo Vạn Gia đánh bắt mang về, tuy thịt không ngon ngọt như thịt cua nhưng chắc chắn là ngon hơn ghẹ, giá cả lại rẻ hơn cua nên rất được ưa chuộng. Phải cái thịt cù kỳ chỉ có ở hai càng, phần thân xốp và hầu như không có thịt. Cù kỳ cũng hay được chế biến theo nhiều cách khác như hấp, rang me, nướng than hồng, gỡ thịt xào miến hay làm ruốc cho trẻ em. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Bánh Gật gù: Là món bánh phở tráng xong thì đem cuốn lại, chứ không thái, màu trắng, tròn, to bằng ngón chân cái, cắt khúc dài chừng mươi mười lăm xăng ty. Một đĩa xếp ngồn ngộn. Khi ăn chấm với nước lèo, một thứ nước chấm do nhà hàng pha chế, có nhiều hành khô đập dập, băm qua, nhẫy mỡ, vị mặn và dậy mùi nước mắm, hình như có thoảng cả mùi địa liền nữa. Món bánh mà trong đó có bánh phở cuốn là chủ đạo không hiếm ở mọi miền quê. Có khác chăng là lối ăn. Có kèm với gì không, có cuốn với gì không, nước chấm thế nào. Nhưng không thấy ở đâu có một tên gọi thật thú vị, đầy sự liên tưởng như bánh Gật gù ở Tiên Yên. Mà quả tình, cầm cái bánh ấy lên, nó cứ gật gù, gật gù. Không biết ai đã đặt tên cho nó đầu tiên nhỉ! (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Tày nồng ệp: Tên thật khó nhớ nhưng hương vị rất khó quên, chỉ từ những nguyên liệu dân dã, quen thuộc nhưng món bánh lại ẩn chứa rất nhiều thú vị, ngọt ngào của người Sán Dìu. Người làm bánh giỏi phải là người căn đủ lượng nước sẽ nhào đủ số bột để nước đường không thừa, không thiếu. Nước đường muốn thật thơm, cho bánh ngon còn phải có nước cốt từ củ gừng tươi. Công đoạn khó nhất của làm bánh Tày nồng ệp là khuấy bột. Người ta đổ từ từ nước đường đã đun sôi vào nồi bột, quấy mạnh, nhanh tay để bột không vón cục mà phải nhuyễn, thật sánh như bột cho trẻ con ăn dặm. Bánh tày nồng ệp hấp cách thủy chứ không chiên, nấu. Bột khuấy xong, cho vào khuôn, đưa lên xửng hấp. Người ta lót lá chuối vào xửng, tùy gia chủ thích bánh nhỏ, bánh lớn mà làm khuôn khác nhau. Hấp bánh đến khi thấy xiên đũa vào mà bột không dính, đó là lúc bánh chín. Từ xửng lấy ra, bánh có màu vàng nâu của đường phên, mặt bánh là lạc, vừng loáng thoáng, nhìn đẹp mắt, chưa cần ăn thử đã có thể đoán cái dẻo, mát của món bánh lạ. Trẻ con thường ngóng chờ nhất lúc xem người lớn lấy bánh. Khói ngào ngạt, nước gừng thơm lừng, những đôi mắt háo hức mong có một chiếc xấu nhất để được cho, rồi cùng tranh nhau nếm thử. Tày nồng ệp không phải thức quà cho người “nóng ruột”. Bánh không ăn ngay, mà ngon nhất phải sau đó nửa ngày, đến cả ngày. Vì khi nguội, bánh khô lại, ăn mới đưa miệng mà không ngán. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Cà Sáy Tiên Yên: Cà sáy là vịt lai ngan. Giống vịt lai ngan được dân địa phương thuần chủng và nuôi tại đây từ lâu đời. Người Tiên Yên làm thịt cà sáy và chế biến món nước chấm chuyên dùng của nó hết chỗ chê. Một thứ nước chấm có vị thơm của nước mắm Cái Rồng, Vạn Yên, Cát Hải, lại có vị ngọt ngào nồng ngậy của xá xị Quảng Tây cùng với vị cay dịu của gừng Tiên Yên trồng trên đất quê nhà. Thịt cà sáy không phải vịt cũng chẳng phải ngan nhưng hương vị lại có cả hai và qua bàn tay người Tiên Yên chế biến thì lại ngon lên gấp bội. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Nem chua và Canh hà Quảng Yên: Nem chua Quảng Yên có thể sánh cùng nem chạo Thanh Hoá. Song mỗi nơi lại có hương vị riêng. Còn Canh hà Quảng Yên thì không đâu có. Đặc biệt là giống hà còn sống ở dòng sông Chanh. Đây là dòng sông cửa biển, có sự giao hoà giữa nước ngọt từ đồng bằng ra hoà với nước mặn của biển Hạ Long. Hà sông Chanh đem nấu canh chua ăn rất ngon và có cả bốn mùa, nhưng thú vị nhất vẫn là được ăn vào những ngày hè nóng bức. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Rượu nếp ngâm Hoành Bồ: Rượu được chế tạo từ loại gạo nếp đặc sản của địa phương. Gạo nếp không giã, được nấu chín đưa vào ủ. Khi đã lên men và đến độ ngấu thì người ta cho vào ngâm cùng với thứ men lá lấy từ trong rừng Hoành Bồ, sau một thời gian chuyển thành rượu. Rượu được chắt ra đựng trong hũ, lọ để uống dần, mỗi bữa một vài chén. Khi có khách thì mang cả hũ ra đãi. Rượu nếp ngâm Hoành Bồ có vị chua ngòn ngọt, có tác dụng kích thích tiêu hoá, giải khát rất tốt, nhất là vào mùa hè. Rượu nếp ngâm Hoành Bồ vốn dễ uống, có độ nhẹ nhàng, nên nhiều người cho là không thể say được. Nhưng khi uống quá nhiều thì bị say li bì, có khi phải 2-3 ngày mới tỉnh. Ưu điểm là khi tỉnh rượu không bị đau đầu, vẫn tiếp tục hoạt động bình thường, trong người vẫn thấy khoẻ và lần sau lại muốn được uống tiếp. Thú vị nhất khi uống rượu nếp ngâm Hoành Bồ là khi đi thuyền trên hồ Yên Lập, ăn cá trắm hoặc cá chép được đánh bắt ngay tại hồ và được ngắm nhìn thưởng thức cảnh đẹp nên thơ của thiên nhiên kỳ thú. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Rượu ngán Hạ Long: Ngán luộc, ngán nướng, người ta có thể ăn ngay cũng rất ngon, nhưng khi đem pha chế thành rượu ngán thì sẽ trở thành một thứ đồ uống tuyệt hảo. Rượu ngán có mùi thơm, một mùi thơm khó tả rất riêng của biển. Cái thú vị khi uống rượu ngán là được tự tay điều chế. Một ly rượu ngán chuẩn phải có màu hồng, có vị hơi mằn mặn, chan chát, có mùi thơm thì mới đúng là rượu ngán Hạ Long. Uống rượu ngán Hạ Long ăn tôm hấp, sò huyết, ghẹ luộc, cá nướng, chả mực, hay bất kỳ một thứ hải sản nào cũng đều rất hợp. (Chuyên mục: Đặc sản Quảng Ninh)

Ngoài ra Quảng Ninh còn nổi tiếng với các loại đặc sản như: Riêu hà, sam biển, gỏi ngán, cháo trắng, cháo cá, cơm nắm, bánh khúc, kẹo Sìu Châu, chè củ súng, …

Rate this post

Ý Kiến Của Bạn



Có thể bạn thích bài viết:close