Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi …

Đặc sản Tiền Giang

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương – Đặc sản Tiền Giang

(Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Tiền Giang có 1 thành phố, 1 thị xã và 8 huyện, bao gồm:

+ Thành phố Mỹ Tho

+ Thị xã Gò Công

+ Huyện Cái Bè, huyện Cai Lậy, huyện Châu Thành, huyện Chợ Gạo, huyện Gò Công Đông, huyện Gò Công Tây, huyện Tân Phú Đông và huyện Tân Phước.

Những đặc sản đáng nhớ về quê hương Tiền Giang:

Đặc sản Tiền Giang 3

(Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Vú sữa Lò Rèn

Dân gian miền Tây Nam bộ có bài ca dao vui thế này:

“Tròn căng vú sữa Lò Rèn

Bóp cho nhũn nhão… ngọt mèn đét ơi!

Vú này ngon lắm chả chơi!

Hái nhanh kẻo rụng chín phơi ngoài vườn”. 

Trái vú sữa là đặc sản của vùng đồng bằng song Cửu Long, vì đặc tính ưa nóng và thích hợp với đất phù sa nên cây vú sữa được trồng nhiều ở các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, Đồng Tháp, Cần Thơ…

Sở dĩ có tên vú sữa Lò Rèn là do người Vĩnh Kim, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang muốn ghi nhớ công ơn của ông thợ rèn đã nhân giống vú sữa ngon cho vùng đất này. 

Và giống như nhiều loại trái cây khác, trái vú sữa cũng chứa nhiều vitamin và một số khoáng chất có lợi cho cơ thể. Cây vú sữa không những cho trái ngon ngọt, bổ dưỡng, mà theo đông y, nhiều thành phần trên cây vú sữa có tác dụng tốt cho con người, như có thể dùng lá sắc uống để trị chứng đau bụng hay đau nhức xương khớp. Vú sữa còn giúp giảm cholectoron trong máu, giúp cho chúng ta có một giấc ngủ sâu, đặc biệt phụ nữ ăn nhiều vú sữa sẽ giúp cho chị em có làn da tươi trẻ mịn màng. 

Thưởng thức trái vú sữa cũng có nhiều cách khác nhau. Lựa những trái chín, vừa vo tròn vừa bóp đều tay cho trái mềm ra, sau đó bứt cuống sữa, rút cùi và từ từ thưởng thức phần nước trắng đục dâng lên. Đó là cách ăn dân dã, còn khi đãi khách, người ta vạt núm trái vú sữa rồi dùng muỗng múc ăn dần hoặc xẻ trái ra làm tư làm sáu. Lõi ruột trắng trong, mềm dịu, thanh ngọt lưu lại hương thơm khó tả đối với bất kỳ ai từng thưởng thức. Vú sữa còn có thể chế biến thành nhiều món khác như vú sữa dầm đá, sinh tố vú sữa, chè vú sữa hạt lựu… rất ngon và lạ miệng. (Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Bánh giá Chợ Giồng: Bánh giá là đặc sản của vùng Chợ Giồng (Tiền Giang). Bánh mang vị béo của bột gạo hòa lẫn vị ngọt của tôm, giá sống, ăn cùng mắm ớt tỏi thật khoái khẩu. Ở miệt Chợ Giồng (thị trấn Vĩnh Bình, Gò Công Tây, Tiền Giang) người ta thường truyền miệng câu ca dao về bánh giá :

“Từ khi em gái có chồng

Anh ăn bánh giá chợ Giồng với ai”

Không biết có từ bao giờ, bánh giá Chợ Giồng đã có tiếng, được nhiều người ưa thích bởi hương vị đặc trưng của nó. Hiện nay ở nhiều nơi khác, người ta cũng học và biết cách làm bánh giá để ăn. Muốn làm bánh giá phải chuẩn bị các nguyên liệu như: bột gạo, bột năng, gan heo, giá sống, dầu ăn… Cầu kỳ hơn thì thêm óc heo quậy tan vào trong bột. Trước hết, người ta hòa bột gạo, bột năng và nước lại thành một hỗn hợp hơi sệt, muốn bánh giòn thì cho nhiều bột năng, muốn bánh dẻo thì cho nhiều bột gạo. Tôm được cắt bỏ râu, gai đến tận mắt, nếu là loại tôm bạc, tôm đất; lột bỏ vỏ rồi xẻ mỏng ra nếu là tôm càng, tôm thẻ… để khi chiên tôm mau chín. Gan lợn được xắt lát mỏng và giá sống được rửa sạch. Bắt đầu chiên, người ta cho nhiều dầu vào chảo, ngập chiếc bánh và nổi lửa cho dầu sôi lên. Tiếp đến để giá sống, gan heo, tôm vào trong vá với số lượng tùy thích, rồi múc bột cho ngập các loại nguyên liệu này và nhúng vá vào trong chảo dầu một lát để cho bánh dính kết lại rồi từ từ rút vá không ra. Tránh để bột nhiều lần làm bánh bị dị tật không đẹp. Để tôm vào vá sau cùng trước khi múc bột, nên khi chín, hình con tôm nổi rõ trên mặt bánh trông thật đẹp mắt. Và cứ thế làm tiếp đến khi thấy trong chảo dầu đã “chật” bánh thì thôi. Đợi đến khi bánh chín vàng, tuần tự vớt bánh ra theo thứ tự trước sau và để trên vỉ tre hoặc vỉ kẽm gác ngang ở miệng chảo cho ráo dầu là bánh có thể dùng được. Ăn kèm với bánh giá có bún, rau sống, rau thơm, nước mắm tỏi ớt. Rau sống, rau thơm các loai được xắt nhỏ cho vào tô, từng con bún được gỡ rời ra để lên trên. Kế đến bánh giá được xé hoặc cắt nhỏ ra xếp lên trên cùng, xong tưới nước mắm tỏi ớt cho vừa ăn. Khi ăn trộn đều bánh giá, bún, rau sống, rau thơm lại cho thấm đều nước mắm. Cái giòn béo của bột năng, bột gạo, vị ngọt của tôm, vị béo của gan heo, cái dai của giá chín, mùi thơm của rau sống cộng với vị tổng hợp cay, mặn, chua, ngọt… của nước mắm tỏi ớt quả thật là một món ăn rất khoái khẩu và hấp dẫn. Bánh giá được làm từ bột mì, trứng gà, gia vị và giá, thịt, tôm, được chiên bằng dầu. Bánh giá là đặc sản của chợ Giồng ở Gò Công, Tiền Giang, thường được dùng làm quà biếu và trong những tiệc cưới sang trọng. (Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Đặc sản Tiền Giang 2

(Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Nham Gò Công: Nói đến Gò Công, vùng đất nằm dọc theo sông Tiền, đổ ra biển, nổi tiếng với mắm tôm chà, do bà Từ Dũ tiến cống cung đình nấu cho nhà vua ngự thiện, bà cho dọn mắm tôm chà Gò Công ăn với bún thịt phay rau sống. Vua Thiệu Trị khen ngon, thích thú và bén mùi… Đặc điểm thổ nhưỡng của vùng nước lợ nên Gò Công có nhiều sản vật: Nghêu, sò, tôm, cua… đặc biệt là cua gạch non tuyệt hảo. Do đó, nhân dân đã chế biến được món nham một cách tài tình. Nham Gò Công một món gỏi (hay gọi là nộm theo cách miền Bắc) gồm thịt heo ba chỉ luộc cắt nhỏ, trộn với chuối khế với chỉ một thứ rau dấp cá (diếp cá, giấp cá – houttuynia) cùng nạc cua, gạch cua của một loại cua ở Gò Công. Thị xã Gò Công thuộc tỉnh Tiền Giang, cách Sài Gòn chưa tới trăm cây số và vào mùa cua gạch non, các bạn xa quê lại í ới gọi nhau về ăn nham Gò Công. Loại cua nước lợ ở đây có một cái mùi ngai ngái như rong biển lẫn mùi nồng nồng rất đặc biệt mà nhiều người cho là khó ăn. Thêm nữa, món nham chỉ dùng kèm độc một loại rau dấp cá là loại rau có vị chua nhẹ và tanh mùi cá mà không phải ai cũng ăn được. Chính sự pha trộn hai loại thực phẩm có mùi vị rất đặc trưng này đã làm cho món nham Gò Công trở thành là một món ăn có mùi vị rất độc đáo và, cũng vì vậy, không phổ thông lắm. Việc này giống như món don Quảng Nam. Với món nham Gò Công, ngay cả dân địa phương cũng không cho nham là món ăn cơm mà đó chỉ là một món ăn chơi. Nham Gò Công còn là một món gỏi mà đa số quý ông thích ăn nhậu những món dân dã đều cho là rất ” bắt mồi” nhất là khi họ sử dụng luôn cả phần mô phổi cua cắt nhỏ khiến cho món ăn nồng hăng hơn. Nhìn quý ông nhấm nháp miếng nham rồi đưa cay bằng rượu trắng Gò Đen nặng gắt mùi, chép miệng khen ngon thì chắc là họ có cái lý riêng của họ. Và chính mùi vị đặc trưng của món nham Gò Công như thế cho nên du khách muốn tìm món nham Gò Công ở các nhà hàng đặc sản thì hơi khó. Nhưng nếu bạn gọi món gỏi cua thì họ sẽ dọn ra một món gỏi có hình thức và cách chế biến giống hoàn toàn món nham Gò Công. Có khác chăng là họ dùng cua biển hoặc cua nước ngọt thuần túy chứ không phải là loại cua nước lợ Gò Công và món gỏi cua này nhiều người lại cho là rất dễ ăn vì không có cái mùi… Gò Công đó. (Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Mắm còng xứ rẫy Gò Công: Ở Gò Công Tiền Giang, rẫy là tên gọi chung của những miền đất thấp, ven các kênh rạch, hằng năm thường bị nhiễm mặn trong một thời gian khá dài. Ðiển hình như các xã cặp theo sông Trà là Ðồng Thạnh, Ðồng Sơn, Bình Phú, Thành Công của huyện Gò Công Tây hay Bình Ðông, Bình Xuân cặp theo sông Soài Rạp, Phú Ðông, Phú Tân kẹp giữa hai vàm Cửa Tiểu và Cửa Ðại của huyện Gò Công Ðông. Miệt này, mỗi năm bà con chỉ có thể canh tác được có 1 vụ lúa mùa. Bù lại miệt rẫy cũng là quê hương của các loài còng: Vó, lửa, quìu, nha… Còng nhiều lắm, chúng sinh con đẻ cái, cháu đống con đàn trên các thửa ruộng quanh năm ngập nước, trong cỏ, lá dừa nước, dọc theo các triền kinh rạch hoặc ẩn náu trong những mô đất vào mùa khô bà con hay đắp lên giữa ruộng. Một đồng nghiệp tôi vốn gốc gác ở xã Ðồng Sơn, huyện Gò Công Tây cho biết, ở quê anh ngày trước còng vô số kể, nhất là những thửa ruộng gặt hái trễ sau Tết Nguyên Ðán. Còng từ các thửa ruộng đã gặt xong, không có chỗ ẩn nấp đổ xô vào sinh sống đen đặc dưới gốc lúa. Thợ gặt ai cũng thủ sẵn một cái thùng hoặc một cái bao. Cứ gặt hái đến đâu bắt còng bỏ vào đến đó. Một chốc thôi đã đầy thùng rồi. Còng này nuôi làm thức ăn cho vịt, vịt đẻ tha hồ mà lượm trứng. Nhưng điều làm mọi người nhớ đến xứ rẫy hơn cả đó lại chính là… mắm còng – một món ăn tuy dân dã. Có hai loại mắm còng. Một loại mắm còng chế biến nguyên con như kiểu mắm tôm chua xứ Huế. Loại này chế biến từ con còng lột. Mắm còng lột mà ăn với bún, thịt phay, rau sống, chuối chát hoặc làm gỏi đu đủ tưởng như trên thế gian này không có cao lương mỹ vị nào sánh bằng. Còn một loại mắm khác cũng chế biến từ còng nhưng quy trình, vật liệu cũng khác và đậm đặc như mắm ruốc. Khi ăn, thêm vào đó chanh, ớt, đường, gia vị, sẽ cho một thứ nước chấm tuyệt hảo. Loại nước chấm được pha chế theo cách này hợp nhất là chấm thịt ba rọi luộc ăn với bún. Ðể có loại mắm này, người ta bắt còng về rửa sạch, lột bỏ mai, yếm, ướp với muối, cơm nguội theo một tỷ lệ thích hợp sau đó đem quết. Quết xong mới vắt nước cốt và phơi nắng cho đến khi nào nước cốt ấy kẹo lại như mắm ruốc là được. Nhà nào ở miệt rẫy cũng đều biết làm món mắm còng. Bà con làm để ăn, tặng bạn bè thân hữu. Nhà nào có dư thì đem ra chợ bán kiếm thêm chút đỉnh. Ðến mùa còng lột, người ta hay chọn bắt những con vừa lớn vừa có mầu sắc đỏ tươi để làm mắm. Còn các loại còng khác ít ai bắt, có chăng chỉ để nuôi đàn vịt tàu đẻ mà thôi. (Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Đặc sản Tiền Giang 1

(Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Hến ở cồn Tân Phong: Trước đây, nếu ai có một lần đến với cù lao Tân Phong thì không thể nào quên được một loại đặc sản do thiên nhiên ban tặng, đó là ốc gạo. Tuy nhiên, với nhiều lý do khách quan, “chàng ốc gạo” ngày nào nay đã mất dần trong ký ức của mọi người, chỉ còn lại hình ảnh của “cô hến cồn” ngọt lịm…. Nhiều du khách đã từng trầm trồ, hến cồn Tân Phong là một loại sản vật tuyệt vời của thiên nhiên, nó chỉ đứng sau mặt hàng ốc gạo. Vào thời điểm tháng 4, tháng 5 âm lịch, hến cồn Tân Phong bắt đầu có mặt khắp khu vực, thế là người người bắt hến, nhà nhà bắt hến, chợ xã, chợ ấp, chợ nào cũng có hến (tháng 7, tháng 8 âm lịch thì hến thưa dần). Nét riêng của con hến đất cồn là phần vỏ óng ánh màu vàng của cát, phần ruột trắng phau, thịt có chất ngọt, dai, còn hến sống trong các kênh, rạch đất bùn nhiều, thì phần vỏ nó có màu đen, phần ruột không được trắng lắm, khi ăn nghe có mùi bùn. Hến cồn, không chỉ là loại thực phẩm giúp cho nhiều người dùng làm món ăn chính trong gia đình, mà nó còn giúp cho nhiều hộ dân có cuộc sống ổn định từ việc bắt hến để bán. Nhiều chị em bắt hến “chuyên nghiệp” ở đây cho biết, công việc bắt hến không tốn chi phí nhiều, chỉ cần chịu khó bỏ công sức ra là kiếm tiền được ngay. Muốn có hến bán vào buổi chợ sáng, thường vào thời điểm 23, 24 giờ khuya, lúc nước ròng bắt đầu bơi xuồng ra cồn, đến nơi dùng cây dầm thọc sâu xuống nước để chọn những bãi cạn là nhảy xuống bắt, bắt ở bãi cạn gần bờ thì hến có rất nhiều nhưng nhỏ, muốn bắt hến lớn (cỡ đầu ngón chân cái) thì ra xa hơn và phải lặn sâu bắt từng con, vì vậy loại hến này bán có giá cao gấp đôi ba lần hến nhỏ. Công việc bắt hến cũng rất đơn giản, chỉ cần đặt chiếc rỗ (rỗ bằng tre thật to) xúc xuống dùng hai chân kẹp chặt vào đầu gối, hai tay cào cả đất cát lẫn hến vào rỗ vài ba lần rồi đãi trong nước, phần đất cát rớt xuống, còn lại trong rỗ toàn là hến cho vào xuồng, rồi bắt tiếp, nếu gặp bãi có hến nhiều một lần đãi có thể được 3-4 lít, ít thì cũng được 1-2 lít. Theo các cụ lớn tuổi ở đây cho biết, khoảng chục năm trở về trước, hến vùng này có rất nhiều, mỗi người có thể bắt vài ba giạ, bây giờ do ảnh hưởng môi trường và do xáng cạp hoạt động nhiều quá làm mất đi nơi “trú ẩn” của nó, nên hến ngày một ít dần. Thời gian bắt hến một buổi khoảng 4 – 5 giờ đồng hồ mới xong, đến khi nước lớn mới nghỉ bắt, về đến nhà hến được rửa sạch một lần nữa mới đem ra chợ bán. Thịt của hến cồn ở đây được nhiều gia đình chế biến nhiều món ăn khác nhau, có thể dùng làm nhân bánh xèo, gỏi bắp chuối, xào hành, kho tiêu, nấu bánh canh, nấu cháo,…đặc biệt nước hến mà nấu canh rau tập tàng là “hết ý”. (Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Chả nướng Chợ Gạo: Như những vùng đất khác của đồng bằng sông Cửu Long, Chợ Gạo cũng có những món ăn nổi tiếng, nhưng phổ biến hơn cả là món chả nướng. Người dân vùng này thường làm món chả nướng vào dịp giỗ chạp, lễ tết. Chợ Gạo là một huyện thuộc tỉnh Tiền Giang, chả được làm bằng thịt nạc vai heo. Thịt sau khi rửa sạch luộc vừa chín tới rồi cắt lát mỏng xào với hành tím và tỏi cho dậy mùi thơm. Sau đó cho thịt heo đã xào vào một cái tô lớn rồi cho trứng vịt đánh đều vào trộn chung với hành tím, tỏi cùng với tiêu hạt, nêm hỗn hợp bằng nước mắm ngon và hạt nêm vừa ăn. Để nướng chả người ta phải dùng nồi gang – nồi giữ nhiệt lâu giúp cho ổ chả chín tận bên trong. Sau khi đã chuẩn bị xong phần nguyên liệu và dụng cụ nướng chả, phết dầu ăn vào lòng nồi rồi dùng lá chuối lót kín đáy nồi, phết thêm dầu lên mặt lá chuối. Nhờ lớp lá chuối khi nướng chín vừa dễ lấy chả ra khỏi khuôn vừa mùi của lá chuối sẽ quyện với mùi chả làm món ăn thơm đặc biệt. Cho toàn bộ nguyên liệu vào nồi, nhịp, lắc nồi một lát cho các nguyên liệu trộn đều lại rồi cho lòng đỏ trứng vịt tráng lên mặt. Nướng chả bằng than, canh khoảng nửa giờ thấy chả khô mặt, dùng đũa xăm vào chả thấy hỗn hợp không dính vào thân đũa là chả đã chín. Lấy chả ra khỏi khuôn cắt từng miếng vừa ăn cuộn với bánh tráng, rau thơm, xà lách chấm nước mắm pha chua ngọt. Tuy nhiên vùng Chợ Gạo có kiểu thưởng thức món chả nướng rất khéo. Người ta dùng bánh tráng cuốn rau sống và xà lách thành cuộn dài rồi cắt khúc khoảng 5cm, sau đó xếp các miếng chả và các cuộn rau vào cùng một dĩa. Cách trình bày này tạo sự hấp dẫn, ngon mắt cho món chả và thuận tiện cho người ăn. Khi ăn chỉ cần gắp chả và rau đã được cuộn sẵn, nghe vị chả thơm đậm, thịt ngọt dai hoà trong hương rau sống the nồng. (Chuyên mục: Đặc sản Tiền Giang)

Ngoài ra Tiền Giang còn nổi tiếng với các loại đặc sản như: Hủ tíu Mỹ Tho, chè Sơn Qui, Cá ngát Gò Công, chuối nướng Mỹ Tho, ba khía Gò Công, mận Hồng Đào Trung Lương, sơ ri Gò Công, ốc gạo Tân Phong,…

Đặc sản và phong cảnh là hai trong những yếu tố quan trọng nhất khiến con người đam mê du lịch, thích khám phá và chinh phục. Ai xa quê cũng nhớ về quê hương da diết, nhớ món ăn đặc sản hay tiếng nói thân thuộc quê mình, thiết nghĩ đặc sản các vùng miền cần phải được giới thiệu rộng rãi với mọi người nhiều hơn, đặc biệt với du khách nước ngoài khi đến du lịch Việt Nam. Do đó mình thực sự mong muốn một “Siêu Thị Đặc Sản TRĂM TRONG MỘT” – Nơi để mọi người ai có đặc sản quê ngon nhất, sạch nhất và giá tốt nhất để trao đổi cùng nhau.

Chúc mọi người vui, khỏe và đam mê khám phá hết những đặc sản của quê hương Việt Nam.

làm hồ cá koi
làm hồ cá koi lọc hồ cá koi thiết kế hồ cá koi thiết kế bể cá koi thiết kế thi công hồ cá koi lọc bể cá koi thiết kế hồ bơi sinh thái làm bể cá koi
lọc hồ cá koi

Ý Kiến Của Bạn



Có thể bạn thích bài viết:close